Ôi hôm nay là cái ngày gì ấy, dễ thương dã man, buồn cười dã man, vui dã man!!! XD

Sáng mò dậy từ 6h45, lấy đồ Duy trả rồi cùng anh Tuấn Anh đi quay project Illusion. =)) Quay có nhiều trò hài vãi đạn, vừa quay vừa nghịch. Xem qua mấy cảnh raw đã thấy ảo rồi, lên thành trailer chắc còn ảo hơn gấp mấy lần! :-j Lau ở khu Mỹ Đình đẹp thật đó, tranh thủ chụp luôn mấy cái ảnh, đang chờ anh Tuấn Anh up để còn sửa! :x

Chiều đi học tiếng Anh. Buổi Listening này có lẽ là buổi tiếng Anh vui nhất từ trước tới giờ! =)))))))) Chả hiểu mình bị làm sao í, phấn khích quá mức, thành ra nói liến thoắng hết cả buổi. Ngồi cuối lớp mà nói át cả tiếng bọn bàn đầu. :-j

Bình thường xác định đi học là hạn chế kết bạn, vì sao nhỉ? Có lẽ một phần vì nghĩ việc đó không cần thiết, ko kết bạn, ko nói chuyện trong giờ thì học sẽ tập trung hơn. Một phần nữa chắc do thói quen và bản tính. Thế mà rốt cuộc hôm nay nói chuyện bừa phứa lên. Nhóc Quân thì ném đá, mình thì chém gió, lại được cả bạn Phương xinh đẹp tung hứng. Nói chuyện cả với anh Thắng ở MJ FC. Một lúc sau thì có phóng viên đến quay phim, thế là nhân thể “góp gió thành bão” luôn. Hôm nay mọi người mới biết mình học Côn trùng học, tất cả tỏ ra rất ngạc nhiên, hỏi han tới tấp. Xong đến cuối buổi thì được 1 bài nghe nói về vòng đời của bướm! Vãi đạn! =))

Hôm nay là buổi Listening đầu tiên làm đúng tất cả các bài nghe trên lớp, note take lia lịa – chưa bao giờ take nhiều đến thế, xong explain cho các lựa chọn cũng nhoay nhoáy, chả ngượng ngùng gì hết. Kiểu hôm nay lắm năng lượng quá nên dây thần kinh xấu hổ đứt phừn phựt, có gì trong đầu là tuôn ra hết thôi, chả đợi thằng nào! :) ) Cảm thấy mình tự tin lên đột ngột! =))

Bỏ 1 tiết tiếng Nhật để về nhà cất đồ và lấy máy ảnh. Đang lên gác thì bà chị gọi giật lại, quẳng cho một đống đồ cũ, trong đó có nhiều đồ yêu dã man!! =)))))))))) Ôi mình bị cuồng rồi!! Đíu gì, làm sao bây giờ? Cuồng quá mức! Có mấy cái váy dài của Nhật nhá, xong lại còn áo xống các kiểu. =)))))))))) Ghét vãi~ Thôi sẽ diện dần dần!! Ôi điên mất! =))))))))))

Tối đi xem kịch Chura cũng bị phát điên! =)) Đến nơi, vứt xe vào bãi gửi rồi phăm phăm đi ra, đi qua cả Thông mà ko phát hiện ra, kết cục là bị ăn một phát đập vào đầu. :) ) Xong hôm nay thấy Thông cũng bị nhí nhảnh quá mức. Ngoài vụ ngắm gái lúc đầu ra thì sau đó nào là gấp máy bay, phi trúng cái chỗ người ta đang nấu ăn, xong lại còn lon ton chạy xuống nhặt máy bay lên phi tiếp! =)) Còn quả mặc áo phông trắng hình khỉ trông nai vãi! =)) Hay tại áo phông mà tính cách bị ảnh hưởng nhỉ? :| Dễ thế lắm…

Ngồi trong rạp xem kịch mà cứ thỉnh thoảng lại đá cho một câu nghe cười phọt cả nước bọt! :-j

Mà mịe, đùa chứ cái kịch này đúng là ko đi xem thì tiếc cả đời! Hay dã man!! Diễn xuất, nội dung, ánh sáng, trang phục, nhạc nền… tất cả đều quá ấn tượng!! :( ( Nhìn các nghệ sĩ với nụ cười tươi luôn nở trên môi suốt buổi diễn 2 tiếng, thật sự không chỉ có cảm giác hạnh phúc ban đầu nữa, mà còn cả sự thán phục. Thỉnh thoảng có những đoạn giả tiếng mưa, đột nhiên người cũng thấy ớn lạnh! Ôi vở kịch này làm mình phát điên mất! Mất ngủ mất!! :( ( aaaaaaaaaaaaaaaaa!!!

Chụp một buổi mà bay sạch 1 thẻ nhớ, hết sạch cả pin. :| Vãi thật. Giờ đang cắm pin, chưa lôi được ảnh ra… 8->

Hôm nay lại gặp bác Nguyễn Du Phước, thật vãi! :) ) Sự kiện văn hóa, nghệ thuật nào cũng thấy bác. Lần trước ở NHL với Nup đã gặp, giờ lại gặp tiếp. =))

Ôi cuồng quá cuồng quá!! *chạy quay chạy lại* Làm lào cho hết cuồng giờ??? Aaaaaaaa!!

Em chuông ở móc điện thoại của tớ bị xước. Tớ đã thử dùng bút viết đĩa bôi màu lên đó, nhưng màu không ăn, chỉ cần cọ xát mạnh là lại bong. :( ( Làm thế nào bây giờ?

Ko dùng màu acrylic được, vì chuông đó rất bóng, cho acrylic lên khác nào trát shit khô lên!! :( ( Phải shit ướt cơ! Quạ đang gợi ý dùng sơn móng tay… :( ( Nhưng vẫn thấy vô vọng quá!

Ai giúp em chuông của tớ với! Em ý bị thương!! :( (

Trưa lên văn phòng ăn cari do Sakata-san nấu. Ngon khủng khiếp!!! Ăn 2 đĩa cari. Bị Thông khích ăn thêm, nhưng chẳng dại, để bụng ăn bánh ngọt sinh nhật Hòa! :x

Đã bảo chị Quỳnh mua bánh nhỏ thôi, vì biết ăn cari xong mọi người ko ăn được nhiều đâu. Rốt cuộc là vẫn mua bánh to. Bánh còn thừa, mọi người ăn 1 miếng cũng còn ko ăn hết, làm mình lại phải ăn hộ…

Chiến tích trưa nay là 2 đĩa cari, 2 miếng bánh gatô, 2 nem cuốn, 4-5 cốc bia gì đấy và 1 kem đậu xanh.

Photobucket

Ăn no căng hết cả bụng mới chợt nhớ ra tối còn phải đi ăn buffet với gia đình. Sao mà kịp đói trở lại đây??? :( ( Bà chị mình biết mình ăn no, kêu ầm ĩ cả lên, một lúc sau thì lộ ra bà í ăn cũng ko kém!! :-w

Leo lên bờ hồ chụp ảnh, đi dạo nên cũng tiêu được một ít. Tối về đi ăn buffet ở Moevenpick. Chỉ là buffet bình thường, nhưng có món cá hồi xông khói và bánh ngọt là cực kì remarkable!!! :x :x :x Đùa chứ bánh ngọt ngon vãi đái í!! :( ( Ăn một đống bánh mà vẫn thèm nữa!! :( ( Ăn xong từ 9h, giờ là 12h30 rồi, bụng vẫn còn tròn căng. Lúc ăn xong mình còn tưởng ko đứng dậy được cơ…

Thành tích tối nay là: 2 đĩa buffet đầy ự, khoảng 10 miếng bánh gatô, 1 rượu vang, 2 trà sữa.

Photobucket

Anh là vô địch!!! Yề~

Trời lạnh thế này nhiều đứa cũng đang kêu ca ăn nhiều ngủ nhiều hóa heo. Thôi chuyển HSY thành Heo Super Yosakoi đi.

Vừa hôm trước mình nghĩ là ko nên tự mãn, thì hôm nay mình quyết định rằng tự mãn cũng ko phải là xấu. =)) Nên tự mãn tí cho tự thấy bản thân cũng ko vô dụng. =))

Thứ 6 thi tiếng Nhật. Tối thứ 5 đi chơi với bà chị đến 10h về nhà, mệt quá lăn ra ngủ với cái đầu rỗng tuếch. Đặt chuông 5h, dậy 5h thật, vãi! Xong rồi loanh quanh đánh răng, rửa mặt, ăn sáng, đọc báo đến 6h bắt đầu học kanji. 7h học xong cả kanji, từ mới, ngữ pháp, lại loanh quay thay đồ, xếp sách vở. 8h kém 10 ra khỏi nhà. Đến nơi, thi, làm bài xoành xoạch. Lần nào cũng làm xong rồi ngồi gãi đầu gãi tai, đến lần thi đọc, thời gian 25′ thì còn dư tận 15′, thế là lăn ra ngủ.

Cô giáo: Em mệt à?
Râu: Ko ạ, em làm xong rồi thì tranh thủ ngủ tí thôi.

Ngạc nhiên nhất là bài nghe, rõ, chậm và dễ vãi tè. :-j có cái câu đầu tiên nghe 1 lần là ra ngay, thế mà cả lớp phải nghe đến 4 lần (cô giáo xin thêm). :| Còn kêu là khó quá chứ… Khó là sao? Thế thế nào mới là dễ? Xong rồi nghe xong lần thứ 4 các bạn í vẫn ko hiểu gì, bạn ngồi bên cạnh còn nhìn bài mình… Nhưng thôi chẳng lẽ mình lại che tay, cho các bạn í “tham khảo”.

Nói chung đã làm bài hết khả năng, có một số chỗ confuse vì cái tội ko đi học đầy đủ, ko nghe giảng nên đọc sách vẫn bị sót, chắc ko được 100 điểm rồi…

Đi thi tiếng Nhật về ngủ lăn lóc, chơi lăn lóc, đọc truyện lăn lóc, chả ôn gì tiếng Anh, tại chả biết ôn gì… 3h chiều thứ 7 đến Equest thi. Bài đọc làm đúng 13/13 câu, cả lớp cao nhất là 10/13. Bài nghe 7/11, thời gian hơi hạn hẹp, chứ nghe cũng ko khó lắm. Còn viết và nói thì chờ điểm. Nói chung tiếng Anh cũng làm hết khả năng, mặc dù phần viết và nói toàn làm dạng chưa được dạy hoặc mới bắt đầu được dạy. =)) Bị shock!

Thi xong là quẳng tất cả, đi chơi Helloween!! =)))))))

Lâu lắm mới có cảm giác thi cử, thích phết. Và nói chung mỗi khi mình làm tốt cái gì đó hơn người khác, mình đều cảm thấy tự hào và vui vui, thế gọi là tự mãn nhể? =))

Tiếng Nhật thì mình nghĩ là mình có quyền tự mãn, nhưng mà ko nghĩ là đến tiếng Anh mình cũng có thể làm được đến mức đó. 8->

—————

Thêm một vài ghi chú:

Ghi chú 1: Duy là thể loại đần ko thể đần hơn. Điển hình như cái vụ có cái cặp mới, mà khoe từ lúc mới đến (6h) đến lúc ra về (7h) vẫn chưa khoe xong, mải lan man toàn chuyện gái gú. Rồi bảo mang đồ sang nhà người ta trả thì rốt cuộc mang túi sang khoe với mang áo sang vá, mịe kiếp!! May mà còn nhớ mang bánh cho mình!!! :-w

Ghi chú 2: Anh Thông rất chi là nhiễu! :) )

Ờ, giờ mới rảnh rang 1 tí để viết blog nốt cho những ngày cuối tuần trước đây. Nhiều sự kiện vãi ra mà chả có lúc nào ghi lại.

Thứ 5 ngày 29/10/09:

Sáng ra, mở di động thấy ghi ngày 29/10, ngày gì trông quen quen. Ngày cưới của anh chị mình thì đã đành, nhưng mà… À đúng rồi hôm nay là SN anh Cương. XD Nói đến anh Cương thì chỉ có Shjn biết, anh ấy là thầy dạy thanh nhạc của mình, trong vòng 3 tháng và cách đây 4 năm. Thời gian dạy khá ngắn nhưng quả thực những kiến thức mình thu được đã giúp mình hát tốt lên rất nhiều. Tiếc là giờ ko có điều kiện luyện tập nữa… Anh Cương nói mình còn có thể hát lên cao nữa.

Nhắn tin cho anh Cương, chúc mừng SN. Anh ấy nhắn lại rằng ko ngờ mình vẫn còn nhớ SN anh ấy. XD Mà tính ra, nếu mình nhớ ko nhằm thì năm nào mình cũng nhắn tin chúc mừng mà. :) ) Chỉ có điều năm vừa qua thì có khá nhiều biến động. Muốn nghe anh Cương hát quá…

Trưa đi ăn lẩu ốc với Kame, anh Thông và anh Cường ở Aota.

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Ăn no lặc lè! Lúc về thì trời mưa. Mình với anh Cường phải đứng trú dưới tấm panô quảng cáo treo ở một gốc cây, chờ taxi. :) )

Thứ 6 ngày 30/10/09:

Đi nghe guitar. :x Lâu lắm rồi chả được nghe, thật dễ thương! :x

Photobucket

Photobucket

Ghi chú 1: Dũng có hứng thú đặc biệt với các bé trai và thường xuyên phát động xe máy bằng cách đánh rắm.

Ghi chú 2: Anh Thông có hứng thú đặc biệt với các anh Tây đẹp zai, đặc biệt là ở vùng Bắc Âu.

Thứ 7 ngày 31/10/09:

Đêm Helloween đầu tiên tham gia. Đến Rạp Quốc Gia đú với mấy đứa. Mục đích chỉ là đi gặp Oscar và Tùng heo, rốt cuộc đến gặp được cả đội nhà mình này, bạn Ren này, Dâu Tây và Fuu, một nhóc quên tên với một số người quen nữa. :) ) Tiếc là ko thể đến sớm hơn, ko thì chắc sẽ vui lắm. :P

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

CN ngày 1/11/09:

Hôm nay chơi với Cún. : x

Anh Thông đang tập bơi.

Mấy ngày hôm nay có đủ thứ để mà phải viết, nhưng rốt cuộc bận quá chả viết được cái gì. Nhưng đến lúc này thì ko thể ko viết nữa rồi. =)) Nhưng tạm thời bỏ qua hai sự kiện của ngày thứ 6, chỉ viết về phần đêm thứ 6 rạng sáng thứ 7 thôi.

Phải, tớ đã mơ thấy rất nhiều người trong HSY, rất là rõ mặt nhé. 8-> Tuy nhiên thứ tự cụ thể thế nào tớ ko nhớ lắm. :) )

Tớ mơ thấy rủ cu Shjn và 2 người nữa (chỉ nhớ là 2 đứa con gái, ko nhớ tên) đi họp bàn chuẩn bị sinh nhật cho Hân (qua rồi cơ mà nhể, chả hiểu sao! :) ) ). Và cái việc rủ này tớ viết lên blog.

Tớ mơ thấy em Mai đú, đọc blog mình thấy mình rủ mọi người đi chơi, thế là cũng viết blog rủ mọi người đi ăn gà. =)) :( ( (mình cũng muốn ăn gà cơ~). Mai viết blog, chuyện lạ nhỉ? :) )

Mình mơ thấy mình gào thét van nài ai đó cho một buổi tập nào đó để dành thời gian tổ chức sinh nhật cho Hân, và được nhảy 10nin 08 trong sinh nhật Hân.

Mình mơ thấy một buổi tập nho nhỏ (gần giống như tăng cường hơn) ở một hành lang chật hẹp nhưng đầy nắng, với Quang, Quạ, Haru và một vài người nữa mà có lẽ là… râu ria quá nên ko nhìn được mặt. :) )

Con Quạ gào thét về vụ mình rủ 4 đứa kia đi tụ tập mà ko có nó: “Sao bố không cho con đi với?!” – nghe giọng và nhìn cái mặt nó thật là thương!!

Quang lúc đó đang chỉnh nhạc, đầu tiên là múa một bài gì đó với động tác mà cu cậu tự chế, sau đó ra ghế nghỉ (cái ghế với cái bàn rất giống ở chỗ sân Phạm Hồng Thái nhé). Mình yêu cầu 10nin 08 và Quang bắt đầu dò bài (thường xuyên là ghi đĩa ko nhớ vị trí bài =)) ). Trong lúc chờ nhạc, ngồi chơi với Quang, giống như cái hồi mới gặp í, thích lắm! 8->

Thế là, vì cái giấc mơ này mà mình đặt chuông từ 6h30, kéo giãn thời gian đến tận 9h mới dứt khỏi nó được, có lẽ mình còn muốn mơ nữa, nhưng vì chiều thi rồi. :) ) Mà cũng có lẽ vì mình cứ định kì lại thức dậy vì tiếng chuông nên giấc mơ nó mới đứt quãng thế kia, nhưng mà may vẫn có liên quan đến nhau. :) )

Vậy là sau khi ngủ dậy, việc đầu tiên làm sau khi rửa mặt là lôi điện thoại ra, cầm bút tô lại màu cho cái chuông ở móc chìa khoá mà anh Thông tặng. Mình đã làm gãy cái mặt chữ Thành rồi, giờ ko thể để cái chuông bị xước sơn được. Tô lại trông cũng khá khẩm phết, đỏ toàn vẹn một màu. Màu đỏ của máu chảy trong tim, màu đỏ trên logo, trên áo, trên cờ của HSY, và khởi nguồn nó vốn là màu đỏ trên lá cờ chữ Thành. Một màu đỏ không quá tươi nhưng đầy rực rỡ.

Trong giấc mơ này Hân không xuất hiện, có lẽ vì nó là nhân vật đang bị né tránh trong công đoạn chuẩn bị sinh nhật. =)) Nghĩ mà buồn cười.

Thôi đi tắm rồi đi học!

Dạo này thành thói quen, tầm 2-3h ngủ, và lúc đó sẽ ngốn một đống đồ ăn. 8->

Từ hồi kỉ niệm 1 năm xong, ko tập tành thêm gì ở nhà cả. Nếu ko có việc gì làm là lại nằm ườn ra đọc truyện hoặc ngủ.

Tình trạng thường thấy là bụng lúc nào cũng tròn căng. :x Tròn tròn tròn tròn! Để xem hết đông mình sẽ tăng mấy cân nhé.

Tròn tròn tròn tròn là la lá la~

Uhmm, là tên một bài hát mà Shjn rất thích. Sau khi nghe mình cũng bị cuồng theo. 8->

Giờ thì mùa hè đã chính thức qua rồi, trời có nóng lắm cũng chỉ tầm 31-32 độ là cùng, chẳng hơn được. Thay vào đó là những chuỗi ngày mát trời, hoặc thậm chí là se lạnh, do các đợt không khí lạnh liên tục tràn về.

Đang là mùa hè thì chỉ mong mau đến đông. Giờ đông đang đến gần thì lại muốn níu kéo một chút hơi ấm của mùa hè. Muốn mặc quần cộc áo cộc, muốn ăn kem, muốn uống đồ lạnh, muốn ngủ dưới gió quạt. Muốn làm những điều đó trước khi xúng xính trong quần áo ấm, và chỉ muốn co mình trong chăn.

Đôi khi tôi nghĩ trong cái rét của mùa đông, trái tim người ta có giá lạnh hay ko. Nhưng câu trả lời có lẽ là ngược lại thì đúng hơn, càng lạnh người ta càng muốn được sưởi ấm, đó cũng là thời điểm trái tim dễ bị tổn thương nhất. Có lẽ nếu nó hóa băng thì mọi việc sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Mùa hè này của tôi, của tuổi 21, đã có thật nhiều sự kiện xảy ra. Có những cuộc vui, những nỗi đau, có những chuyến đi, những trải nghiệm không bao giờ có thể quên, có những gặp gỡ, những chia ly, có những kết thúc, và những khởi đầu mới, có những quyết định, lựa chọn dù khó khăn, dù có thể là sai lầm, nhưng vẫn phải tin vào bản thân để mà vững bước. Là mùa hè chứng kiến nhiều nhất sự thay đổi của tôi, có lẽ, tôi gọi đó là sự trưởng thành. Tôi sẽ nói, đây là mùa hè đáng nhớ nhất trong cuộc đời 21 năm của mình. Nhưng tôi biết, mọi thứ không chỉ dừng lại ở đó, mới chỉ là bắt đầu thôi. Và một vài năm sau, tôi sẽ lại lặp lại rằng mùa hè của năm blah blah nào đấy là mùa hè đáng nhớ nhất. Phải rồi, người ta sẽ luôn gặp những dấu mốc trong cuộc đời mình, và phải thế chứ, càng ngày càng có nhiều điều tuyệt vời xảy ra, và năm sau sẽ lại tuyệt hơn năm trước.

Không thể nói tôi thích đông hơn hay hè hơn. Tôi thích cảm giác của mùa đông. Nhưng bao giờ cũng vậy, mùa hè luôn để lại trong tôi nhiều kỉ niệm nhất.

Nói cho đúng thì tôi là một kẻ quá sợ cái cảm giác phải gặm nhấm kỉ niệm. Tôi sợ phải nhìn lại những điều tươi đẹp trong quá khứ, bởi vì nó đã trôi qua rồi, và mãi mãi không bao giờ có thể quay lại. Đôi khi tôi sợ cả những bức ảnh, những đoạn băng, bởi vì chúng quá hoàn hảo.

Sometimes thing doesn’t like what you see.

Việc của tôi là sẽ phải tạo ra những kỉ niệm đẹp đẽ hơn nữa, và rồi lại tìm cách chôn vùi nó, để không bao giờ phải so sánh với thực tại hay lo lắng về tương lai.

Tạm biệt những ngày hè, rồi sẽ lại gặp lại thôi. Mirai shinjite~

—————————-

[Lảm nhảm]

1. Đã có chỗ để kì vọng rồi, sẽ không sợ kì vọng đó phản tác dụng nữa, ko sợ nữa… Cả đấu tranh nữa. Mình không muốn thua. Lúc nào nhìn vào đó mình cũng có ý nghĩ như vậy – một ý nghĩ thật thoải mái và tích cực. Nếu không thể tiến bộ nhanh như thế, thì ít ra mình cũng muốn tốt ngang ngửa, hoặc khi người ngoài nhìn vào, họ sẽ nói là “xứng đáng”.

Adrenaline chỉ làm mọi việc rối tung lên thôi. Mình cần một thứ năng lượng an toàn hơn. Và mình nghĩ là mình đang dần nắm bắt được nó.

2. Tủ lạnh nhà mình cũng có nhiều đồ ăn lắm nhé. 8-> Nãy vừa xuống nhà làm 2 múi bưởi, 1 ít nho xanh, 1 cốc sữa chua thường và 1 cốc sữa chua đánh đá. Trời lạnh, đá lâu tan, nhai đá rau ráu đau cả răng. :| Thế mà vẫn có một thằng dở hơi cố chấp ko chịu đi úp mỳ trong khi kêu đói suốt nửa tiếng đồng hồ. Giờ thì chắc đang xì xụp rồi. Chuyện, chịu thế đếk nào được. :) )

3. Hai hôm nay gần như ko dịch thêm được tí gì. :-w Chả hiểu sao tự dưng bị dụ đọc Nine, xong rồi down. Đêm nào cũng ngồi đọc đếk dứt ra được. :| Công nhận là truyện dễ thương thật.

4. Mới dịch đến trang 60/200, đã gần hết 2 tháng… Cuối tuần này là mid-term cả tiếng Anh và tiếng Nhật. Có cái mịe gì trong đầu đâu? Mid-term xong phát về lại tí tởn Helloween thôi. :-j Hôm nay nghe có đứa nào thị phi bảo mình toàn được 100 điểm. :-w Giết chết! Quả này mà dưới 90 thì nhục…

5. Hôm nay có một em khen mình mặc quần đùi hoa đẹp zai. 8-> Mình muốn có quả quần đùi hoa anh đào giống của thầy Ngọc. Hôm nay mới biết được ra là quần xách tay từ Nhật. :( ( Ôi sự thật phũ phàng! Thiếu quần đùi hoa sao anh đẹp zai được giờ???

Lần đầu tiên bập bẹ làm sushi, đã có người đặt hàng. 8-> Lý do vì sao có vụ làm sushi này thì chỉ nhớ là quà tặng sinh nhật, còn lúc đó quen nhau thế nào thì chịu, chả đứa nào nhớ. 8->

Hộp cơm của bà chị. 8-> Đến giờ làm nhiều cơm hộp thì thấy nó to quá mức cần thiết. :) ) Đứa nào ăn cũng kêu là no lặc lè.

Nhìn lại những tấm ảnh này nhớ ghê, tại tự dưng có đứa rảnh rỗi đọc lại entry cũ từ đời tám hoánh và moi ra những cái này. Yêu! :x

So với hồi đó ko biết sushi của mình bây giờ có khác gì ko nhỉ? =)) Nguyên liệu vẫn vậy mà.

Có phải là mình không biết trân trọng kỉ niệm đâu, chỉ là mình lười thôi mà… :( Làm cái này kích rích lắm!! :( ( Ôi ôi~ Doushiyo~

Hôm nay mình đi mua sách! XD Sách của Nhã Nam. Lâu lắm rồi chả mua được cuốn sách nào. Hôm nay tự dưng ngồi dò trên fb thấy cuốn Mật mã Tây Tạng của Nhã Nam sắp phát hành, thế là nhân tiện search sách của Nhã Nam luôn. Rốt cuộc vác về được 3 cuốn:

- Sự sống sau cái chết
Photobucket

- Vũ trụ trong một nguyên tử
Photobucket

- Siddhartha
Photobucket

Khà khà, sướng! XD Mai đi lấy sách của Kim Đồng nữa là xong. :x Ôi dạo này kiến thức cứ gọi là ngập đầu. =))))))))) Taste sách của mình so với ngày xưa có thay đổi một chút, nhưng đại khái vẫn là những thứ người ta cho là “khô khan”. Tùng trọc mà nhìn thấy đống sách này thế nào cũng sáng hết cả mắt lên cho xem. XD Phải khoe…

Muốn đọc ngay quá, mà mai học Reading. Thôi cố dìm đến cuối tuần vậy! >”<