Thứ 6 bận rộn

Tags

, , ,

Đêm qua, sau đêm thứ 4-sáng thứ 5 không ngủ rồi hoạt động cả ngày, mình về nhà đã quyết định ngủ sớm từ 8h30 tối, thẳng một mạch đến 7h45 sáng nay mới dậy. Thật là đã! Ít ra thì cái cảm giác muốn bỏ tiết để ngủ nữa cũng không quá mạnh và mình vượt qua nó dễ dàng. =))

Tiết đầu tiết là tiết học viết của cô Nohara, không có gì đặc biệt ngoài việc trong lúc mọi người ngồi cắm cúi viết bài thì mình ngẩn ngơ ngắm tuyết rơi ngoài cửa sổ. Quả là đẹp đến không thể rời mắt! Cứ ngắm thế một lúc, cho đến khi sợ cô nhắc nên lại phải cắm đầu xuống làm bài. Một lúc sau thì nắng lên, tuyết cũng rơi thưa dần và tạnh hẳn.

Tiết 2 là của cô Kawai, kiểm tra Kanji từ bài 1-10. :| Mình quên cũng kha khá nên bỏ mất mấy chỗ, hi vọng sẽ không mất điểm ở những chỗ khác. Cô chấm kĩ lắm mà… Cả buổi chỉ có làm bài kiểm tra với chữa bài tuần trước nên không học thêm gì và được về sớm 10′. Sau tiết mình ở lại hỏi cô tuyết tan thì động từ tan là gì, cô trả lời rồi nhân tiện nói luôn: Kanji của Trang-san sugoi nhỉ (đại khái là tốt nhỉ, giỏi nhỉ :| ), mình hơi giật mình. Xong cô hỏi tiếp:
- Chắc là thích Kanji lắm à?
- Dạ cũng có thích, nhưng mà khó quá nên dễ quên.
- Chữ đẹp lắm, nên tôi nghĩ chắc là phải luyện viết nhiều lắm.

Thật ra thì mình luyện viết cũng chẳng nhiều nhặn gì, nhưng vì nhìn chữ của thầy Morita và của cô Kawai đẹp quá, không thể không có ý muốn bắt chước, nhờ vậy mà đã thôi cái trò viết chữ gì cũng tròn tròn mà chịu khó viết từng nét rõ ràng vuông vắn hơn. Nhờ vậy mới được cô khen. XD Rồi hai cô trò nói chuyện thêm về cách học Kanji, còn khuyên mình nên đi học thư pháp, học thêm chữ Hán của Trung Quốc rất có ích. =)) Nghe cũng hấp dẫn nhưng mà mình thì bận lắm. =))

Trưa về nhà ăn cơm, chả hiểu lúc đặt cơm nghĩ gì mà không cho nước nên 1 tiếng sau mở nồi ra thấy cơm thành gạo rang… lại phải đi nấu lại và hẹn Hà lùi lại nửa tiếng. Gần 3h đi rút tiền chuyến đi Lào-VN năm ngoái rồi cùng Hà đem trả thầy Miyagawa. Sau khi rời khỏi phòng thầy mình liền đến Box (phòng chung của 3 clb). Tsuda hôm thứ 4 không đi, hôm nay rốt cuộc đã thấy mặt. Hỏi ra thì bảo là vì không được khoẻ. Dạo này ở Nhật đang có dịch cúm, ngày hôm nay mọi người đeo khẩu trang rõ nhiều. =))

Mình: Tsuda-san thứ 4 không đến nhỉ?
Tsuda: Uh, vì không khoẻ lắm.
Kato (chen vào – vừa nói vừa nằm ườn ra): tao cũng chẳng khoẻ lắm nhưng vẫn ở đây suốt.
Tsuda (lên giọng – chỉ mặt Kato mà nói): tao không khoẻ với mày không khoẻ rõ ràng là khác nhau. Tao không khoẻ thì tao ở nhà, còn mày có khoẻ hay không thì lúc nào chả ở đây.

Rồi 2 thằng cãi nhau. =))

Cứ có Tsuda là thế nào cũng có cảnh hay mà xem. =)) Nhìn cái điệu bộ của nó thôi là đã muốn phì cười. =))

3h15, Tsuda hỏi mình có rảnh không. Mình nói 4h có hẹn, nhưng sau đó lại hỏi lại Tsuda có rảnh không và rủ đánh bàn nhỏ. =)) Đánh bàn 9×9, không komi thì mình thắng, đánh 13×13 được chấp 2 quân thì thua bét nhè. :| Tsuda đúng là quá giỏi cái khoản chọc phá đất và giết quân của người khác. Đánh xong ván ở bàn 13×13, bảo xếp lại từ đầu thì Tsuda hỏi: Tao tưởng mày có hẹn, có kịp không đó? 4h5 rồi. Lúc đó mới giật mình nhớ ra là có hẹn lúc 4h. Vậy là cuống cuồng nhờ Tsuda dọn hộ rồi lao ra nhà ăn.

Hôm thứ 4 đi xem biểu diễn Shamisen và Shakuhachi, có hỏi Kenta-san (1 trong 3 nhạc công hôm đó) mua Shakuhachi ở đâu, và Kenta nói là có cây sáo không dùng, có thể cho mượn. Hôm nay hẹn 4h là hẹn với Kenta để lấy sáo.

Phi ra đến nơi thì là 4h7′. Ko thấy Kenta đâu. Lúc viết mail thì Kenta đã nói là 4h mới học xong, và trời lạnh lắm nên tầm 4h5′ mày hẵng ra nhé. Chắc lớp học xa nên đứng chờ một lúc. Vừa chờ vừa lo không biết Kenta có hiểu nhầm ý mình về điểm hẹn không. Nhưng một lúc sau, đang cắm đầu vào ipod thì có tiếng gọi: Ah, Trang-san. Ngẩng lên thì thấy Kenta đi tới. :D Nhẹ cả người.

Mình Kenta mặc đồ bình thường so với mặc hakama đúng là khác hẳn. :| Ko phải là không nhận ra, mà là không khí khác hẳn. Kenta lúc mặc hakama biểu diễn trông trẻ khủng khiếp, nhìn mình chỉ nghĩ là năm 1 năm 2 gì đó, không hiểu tại sao. =)) Có lẽ tại hay cười. Đến lúc mặc đồ bình thường: áo khoác đen dạng cổ vest, quần đen, giày đen, khăn màu đen-đỏ thì thấy người lớn dã man. Nhưng phong cách thì vẫn thế. Từ lúc hẹn gặp đến trước giờ hẹn mình cứ nghĩ mãi không biết mặc đồ thường có nhận ra được không, nhưng đến khi thấy vẫn cái phong cách hôm dẫn chương trình ca nhạc thì tự nhiên thấy nhẹ người – à, đúng người này rồi. =))

Kenta cứ xin lỗi mãi vì đến muộn, để mình phải chờ. Shakuhachi để trong 1 phòng bên cạnh nhà ăn nên mình đi lấy cùng.
Mình: Kenta-san bây giờ đang năm 4 nhỉ?
Kenta: Uh.
Mình: Vậy thì tầm thời gian này phải bận lắm nhỉ? Sắp tốt nghiệp rồi mà.
Kenta: À thật ra thì từ tháng 4 năm nay tôi sẽ làm việc ở trường nên sau khi tốt nghiệp vẫn sẽ ở đây.
(Nghĩ: Ồ, sắp thành thầy giáo rồi, cái tác phong này quả là hợp với hình ảnh một thầy giáo)
Kenta: Cám ơn đã nhận ra điều đó. Yasashii desu ne (đại ý là chu đáo, dịu dàng, biết quan tâm đến người khác)
(Nghĩ: người yasashii phải là Kenta chứ, tự dưng lại đồng ý cho một đứa lưu học sinh chẳng hề quen biết như mình mượn sáo)

Vì 2 lần mình nói là Kenta nói hơi nhanh nên mình không hiểu nên từ sau đó nói rất chậm, thậm chí còn nói kèm một chút tiếng Anh. =)) Chẳng lẽ mình lại bảo: những thứ dễ hiểu như thế nói nhanh cũng được. =))

Sau khi lấy sáo ra, Kenta cũng dạy một chút cơ bản của Shakuhachi, ban đầu là cách cầm, rồi nói là hiện tại đang viết 1 bản giải thích cách chơi, nhưng vẫn chưa xong nên đầu tháng 2 sẽ đưa cho mình sau. Còn nếu có gì muốn hỏi thì cứ viết thư đừng ngại. Rồi cứ nói đi nói lại là việc Trang-san tỏ ý quan tâm tới Shakuhachi đã đủ làm Kenta thấy vui rồi. Đúng là yasashii quá mức. :|

Kenta lấy ra rất nhiều sáo cho mình chọn, cuối cùng mình chọn 1 cây bằng gỗ, có vẻ hơi nguy hiểm một chút thì phần nối giữa 2 thân có thể bị rời ra nhưng vì sáo gỗ âm trầm hơn sáo nhựa nên thích hơn. Kenta thổi thử bằng sáo của mình. Ngồi nghe một đoạn ngắn thôi nhưng cảm giác người như trùng xuống, thả lỏng toàn bộ, rất dễ chịu. Mình khen âm thanh của sáo sâu và rất hay thì Kenta nói là mỗi người thổi cùng một cây sáo nhưng sẽ ra âm thanh khác nhau, như là bản sắc của người đó được thể hiện qua cây sáo vậy. Mình khá ngạc nhiên vì điều này. :| Kenta còn nói: Không biết Trang-san thổi thì sẽ ra âm thanh như thế nào nhỉ? Chà, mình cũng hồi hộp quá! >”<

Kenta sau khi tốt nghiệp sẽ ở lại trường, vậy thì hẳn là sức học phải khá lắm, thêm thổi sáo hay nữa. Cả hai phía: học hành và sở thích đều giỏi, quả là đỉnh. :|

Trước khi đi gặp Kenta, mình nói với Tsuda là 10' nữa quay lại, rốt cuộc ngồi với Kenta mất tầm hơn nửa tiếng. Quay lại đã thấy Tsuda giết xong 1 đám của Minocchi, giống như mình lúc nãy. =)) Nhanh thật. =))

Mình: Tsuda-san dã man quá.
Tsuda: Nhưng không làm thế thì không thắng được. (chấp tới 2 quân trên bàn 13×13 mà)
Minocchi: Ác quá, Tsuda-senpai.

Xong ván của Minocchi, Tsuda bảo mình:
Tsuda: boku (nhân xưng của con trai) với Wakayama đánh với Trang-san thì thấy là sức cờ không phải chỉ ở 7kyu đâu, phải mạnh hơn thế nữa cơ.
Mình: Nhưng mà atashi (nhân xưng của con gái) đánh hay bị lỗi nhiều lắm, nên đánh với Minocchi toàn thua thôi.
Tsuda: Uh, boku thì thấy là Trang-san mạnh hơn, nhưng chẳng hiểu tại sao lại thế.
Mình: Chắc tại đánh với Tsuda-san và Wakayama-san thì ban đầu được chấp nhiều nên đánh không bị lỗi mấy, còn đánh với Minocchi thì từ đầu trên bàn cờ không có gì nên rất dễ đánh sai.

Rồi Tsuda bảo mình đánh với Minocchi. Đây là ván đầu tiên kể từ sau Tết, đánh với Minocchi mà mình cảm thấy tự tin là có thể thắng được một cách đàng hoàng. Bắt được một đám lớn của Minocchi. Nhưng rốt cuộc đến lúc quyết định thì lại lơi là, đánh 1 nước mà Minocchi cũng phải ngạc nhiên. Mình vừa mất đám đó, vừa mất một đám của mình, nên chung cuộc thua bét nhè. :| Ván này làm mình nhớ lại ván đánh với Trang Phi Hổ từ hồi còn ở clb cờ của thầy Tùng, mình cũng đã suýt thắng, và rốt cuộc đánh 1 nước siêu ngu làm đối phương lật ngược ván cờ…

Minocchi thì sau khi mình thua, lúc nào cũng an ủi: tại Trang-san không may thôi, nếu mà chỗ đó không bị mất thì đã thắng rồi v.v… Yasashii thật! Lúc đánh với mình, nghe phong thanh mọi người nói đến Karaoke mà cu cậu nhảy dựng lên đòi đi, có vẻ siêu thích karaoke. =)) Rồi lúc đang xếp lại cờ với mình thì mọi người kéo nhau đi ăn, thấy nó có vẻ muốn đi cùng mọi người nên mình bảo cứ đi đi, để mình xếp lại cờ cũng không sao. Trông cu cậu sung sướng lắm. =)) Đú đởn kinh khủng!

Mình với Minocchi xếp cờ lại cho Yoshikawa (1 học sinh năm 1 mà dạo này mới thấy xuất hiện – 2dan nghiệp dư) xem và góp ý, Minocchi đi rồi thì mình xếp nốt cho Yoshikawa xem, rồi đánh với cậu ấy 1 trận. Được chấp 6, và mình lại lặp lại lỗi như với Minocchi nên đám quân của Yoshi thoát mất. Cũng may vẫn thắng sát sạt 9 mục. :|

Yoshi bảo là: So với con gái thì cách đánh của Trang-san quả thật rất mạnh, nhưng thỉnh thoảng đột nhiên lại có một lỗi ngớ ngẩn khiến boku nghĩ là có khi chẳng mạnh chút nào.
Cái đấy thì mình hiểu. =)) Đánh rất là lung tung ở những phút quan trọng nhất. =))

Nhưng vì nhớ lại ván với Trang Phi Hổ nên mình nghĩ rằng có vẻ tiến trình phát triển của mình kiểu gì cũng phải qua những giai đoạn bất cẩn như thế rồi mới có thể đánh một cách vững vàng được. Mình cảm nhận được thật sự rằng Minocchi đang mạnh lên rất nhiều (hồi mình mới đến còn tưởng là người của Igobu vì rất chăm xếp thế cờ) kể từ hồi mới gặp. Nhưng mình nghĩ rằng mình cũng đang tiến triển. Mình cũng sẽ phải cố gắng không để thua Minocchi nữa!

Đám năm 1 của 2 clb cờ quả là giỏi khủng khiếp. :| Bé Mirano-tan (4dan), nếu mình nghe lỏm không nhầm, thì năm học sau (từ tháng 4) sẽ lên thành hội trưởng, vì các senpai tốt nghiệp và lên năm 4 hết. Bên cạnh đó Yoshi và Minocchi đều năm 1. Yoshi thì rất mạnh cờ Vây, còn Minocchi ngoài 3kyu Shogi còn ngang mình về Igo, đầu óc hẳn phải thông minh lắm. :|

Có cảm giác người Nhật toàn quái vật vậy đó…

Đánh với Yoshi xong thì Jagura và Okachanma rủ chơi bài. Ngoài 4 người ra thì trong phòng không có ai. Mọi người cũng ngạc nhiên, thứ 6 mà không có ai cả, đến cả người luôn luôn có mặt ở box như GG cũng không thấy đâu. Oohashi cũng mất tích từ t6 tuần trước, không biết có phải bị ốm giống Tsuda không. :| Vậy nên sau khi chơi bài mình cũng về luôn, 9h đã về đến nhà – quả là cũng bất thường so với những tối t6 khác. =))

Jagura, Okachanma và Yoshi là những người mình chưa từng chơi cái gì cùng. =)) Yoshi thì may vừa đánh được ván Igo đầu tiên, còn 2 người kia thì chưa từng. Nhưng lần này đã chơi bài cùng, rất vui. XD Okachanma sợ mình không hiểu khi giải thích luật nên vừa nói tiếng Anh vừa nói tiếng Nhật, nhưng vì tiếng Anh không đủ vốn nên từ nào khó là dùng tiếng Nhật hết. =)) Thế thì nói tiếng Nhật từ đầu luôn cho nhanh. =)) Jagura ngồi nghe sốt ruột, cứ liên mồm kêu: Okachanma, mày thôi đi, nói tiếng Nhật cho rồi. Người Nhật thì nói tiếng Nhật đi. =))

Trong lúc đánh với Yoshi, chị Cúc gọi hỏi là sao không đi Tiệc chia tay ở Kaikan, có người bảo tiệc chia tay không có một người VN nào. =)) Mình đúng là quên béng mất vụ đó, đã đăng kí rồi mà không đi, quả là đáng ngại quá… : (( Ham đánh quên cả thời gian…

Khiếp, từ t4 đến giờ hoạt động kinh khủng thật… :| Mai là t7 rồi, mình sẽ ngủ thẳng đến trưa. =))

Yume

Tags

,

Đang không có hứng, nhưng cần chỗ xả, nên sẽ viết ngắn gọn.

Đêm qua ở lại Box. Chơi Jinro rất vui.
Thức đến sáng, tầm 7h đi mua đồ ăn sáng, tuyết rơi đêm qua đã phủ trắng cả trường. Tiếc là đến trưa đã tan hết. May là hiện tại lại đang rơi tiếp.
10h30 đi tắm ofuro (bồn) công cộng với một nhóm trong Box: Oka-san, Yukirin, Shinbei. Lúc tắm bồn lộ thiên thì tuyết đang rơi. Đây đúng là khung cảnh mà mình từ lâu đã muốn tận hưởng, không ngờ lần đầu tiên giấc mơ đã thành hiện thực. :| Tiếc là chỉ có 1 tiếng để tắm nên không làm gì được nhiều, còn sauna chưa đi được. Lần sau sẽ đi nốt. Lần này đi với Yukirin nên nói chuyện được với Yukirin rất nhiều. XD Thật sự rất dễ thương~
Tắm về thì vào căng tin ăn cùng nhóm đó và Kimura-san. Mọi người lại lỡ nói ra một thứ nhạy cảm, tưởng mình không biết mà hoá ra lại biết. =))
Ăn xong vẫn kịp đi học tiết Văn hoá của thầy Morita, thầy dạy về Igo và Shogi, bất ngờ thật. =)) Mình viện cớ đau đầu để không phải đánh, đứng buôn với thầy suốt cả buổi. ^^ Lần đầu tiên nói chuyện với thầy nhiều thế, thật vui~
Học xong thì lên lab, máy chụp ảnh siêu nhỏ phục vụ cho việc nghiên cứu đã được tu sửa xong, chỉ có điều mình mới dùng nó để định loại được 1 mẫu thì Hà gọi điện rủ ra căng tin ăn uống. Sực nhớ ra chưa qua trung tâm chương trình, lại quên mang con dấu nên phải vòng về nhà lấy, ra trung tâm rồi vòng về căng tin. Ăn chơi với Hà một hồi lâu rồi lên lab 1 tí và đi về. =)) Hôm nay thầy Tsuchida lại mặc cái áo con chó. =))

Sơ đồ năng lượng của mình hoạt động theo hình sin:
- Từ đêm -> sáng: năng lượng giảm dần, bụng bắt đầu đói, cơ thể và đầu óc trì trệ
- Sau khi tắm ofuro và ăn xong: năng lượng tăng vọt khó kiểm soát, có cảm giác lúc đó mình bị phởn quá độ và phải xả ra bằng cách nói chuyện cười đùa thật nhiều
- Sau khi từ lab quay về Box, đánh với Wakayama-san lần đầu (được chấp 9 quân, mình thắng suýt soát 1 mục) và Wakayama-san nói về đại hội cờ Vây vào tháng 2 tới, đột nhiên toàn bộ số năng lượng thừa thãi lúc trước thoát ra hết sạch, lôi theo cả năng lượng cần thiết cho cơ thể, kết quả là bị xìu… Mình không được nghe ai nói về Đại hội này cho tới khi Wakayama-san nhắc đến… Mà shouganai darou, iitte~

Lâu lâu rồi không thấy Matsuoka, Tsuda, Oohashi. Cuối năm rồi mà… GG thì hay ở lại Box nên còn gặp được thường xuyên. Anyway, đột nhiên cảm thấy chút ức chế.

Từ khi tham gia clb, cảm xúc của mình tăng giảm rẽ ngang xiên chéo xoắn quẩy vào nhau… Dù sao, cũng là điều tốt.

Tuyết lại rơi

Tags

,

Hôm nay là ngày hoạt động của Igobu. Đi học về không có việc gì làm nên đi nấu cơm ăn luôn, tầm 1h hơn 1 chút là ăn xong. Vào phòng rửa mặt, sửa soạn đồ chuẩn bị sang Box sớm, lại nghĩ không biết lần này lại có mình GG ngồi đó hay không, có nên mang cho nó cái kẹo không. Đang nghĩ dở thì có tiếng loa bên ngoài hành lang, thông báo rằng hôm nay có biểu diễn Shakuhachi và Shamisen. Thế mà mình quên béng mất! Vậy là chả còn nhớ kẹo kiếc gì nữa, cho máy ảnh vào túi rồi vội vàng đi. Thật may là đến nơi chương trình vẫn chưa bắt đầu.

Một chương trình biểu diễn nho nhỏ mang tính chất giao lưu văn hoá ở kaikan nên các lưu học sinh rất được chú tâm, thỉnh thoảng các nhạc công lại hỏi các bạn lưu học sinh có biết bài này không, biết chỗ này không… Nhạc công là 2 sinh viên của trường và 1 thầy giáo, có vẻ là trong clb âm nhạc của trường. CLB Âm nhạc thì chắc chắn là club, không phải sa-kuru như clb cờ Vây của mình nên hoạt động rất mạnh và nghiêm ngặt. Lần đầu tiên được nghe 2 loại nhạc cụ này gần đến thế, nhiều lúc cảm giác lạnh gáy.

Giữa chương trình họ mang ra 5 chiếc Shakuhachi để mọi người thổi thử, lượt thử đầu tiên mình cũng tham gia, là người đầu tiên thổi được ra tiếng. =)) Anh nhạc công kiêm dẫn chương trình bảo là chỉ cần thổi được ra tiếng đã là giỏi lắm rồi. Quả là khó thật, muốn mồm nó ở chỗ này nhưng nó cứ trôi đi chỗ khác, muốn hơi vào nhưng rốt cuộc lại ra. =))

Sau buổi diễn định ra clb luôn nhưng nghĩ thế nào lại nán lại một chút, thế là ra chụp ảnh cùng 3 nhạc công, nhân tiện hỏi luôn có thể mua Shakuhachi ở đâu, anh ấy bảo có thể mua trên mạng, người ta bán loại bằng nhựa rẻ lắm, có tầm 1man thôi. =))))))))))))))) Rẻ mà tầm 1man thì Shakuhachi đúng là giá trên trời thật. ;___; Đắt quớ đắt quớ~

Lúc đến clb, nhìn thấy một đôi giày rất-hợp với quần áo mà Tsuda hay mặc, nghĩ ngay rằng thế nào cũng có Tsuda. Rốt cuộc vào phòng không thấy Tsuda lẫn Oohashi đâu. @_@ Hiếm khi 2 người đó vắng mặt vào hôm clb hoạt động, nhất là mới có 3h hơn.

Mirano-tan đang lập danh sách các thành viên trong clb, chắc chuẩn bị đợt tháng 4 sẽ chào đón người mới. Ai dà, thế mà đã gần nửa năm rồi, và sẽ có những người mới vào clb, những người sẽ tốt nghiệp đi làm. Nhìn Mirano-tan ngồi viết danh sách cẩn thận mới thấy con gái Nhật tỉ mỉ chỉnh chu đến thế nào. Nhìn vào danh sách thì thấy mọi người ở khoa Công rất nhiều, có mỗi mình và một nhóc năm 1 nữa thuộc khoa Sinh học Ứng dụng.

Mirano-tan đang làm danh sách, Katou-san đang tổng kết tiền clb, GG và Minocchi đang chơi Shogi, Tsuda và Oohashi không có. Thế là mình cứ thế ngồi chơi thôi. :| Một lúc sau Minocchi đánh xong, mình bắt đầu hỏi han xem giờ học của thầy Hashimoto nhóm của Minocchi làm hội thoại về cái gì. Nói chuyện chán chê thì Minocchi cầm cặp định đi về, xong thấy mình đang ngồi rỗi, lại rủ đánh cờ Vây. =)) Nhóc này đúng là vừa ham vui vừa biết quan tâm người khác. XD

Đánh với Minocchi ngay từ đầu đã đánh lỗi, chết mất một đám to, trong khi Minocchi vây được một khoảng đất rất rộng, đến nửa bàn cờ. Thông thường thì nhìn thấy tình huống đó là đủ thấy nên chịu thua luôn rồi, nhưng mình đánh cờ không phải để thua hay thắng, mà phải đánh cho đến cùng để biết mình mạnh mình yếu cái gì. Minocchi đánh cũng bị lỗi nhiều nên rốt cuộc đến cuối ván mình thắng 8.5 mục. :| Thật khó tin là lại lật ngược được thế cờ… Katou ngồi ngoài xem cũng kêu ca: Minocchi, mày làm cái quái gì mà lại thua được thế hả? Tình huống thế thì chỉ có thể thắng thôi chứ! Bản thân mình cũng không dám nghĩ là mình sẽ thắng được. :| Nhưng quả thật là Minocchi so với lần đầu đánh với mình thì đã cẩn thận hơn rất nhiều, nó cũng biết rất nhiều định thức nữa, nên khởi đầu tốt hơn mình. Dù sao thì trên bảng xếp hạng, Minocchi đang là 10kyu còn mình là 7kyu… Đáng lẽ phải chấp ít nhất là 2 quân…

Đang xếp lại cờ thì mọi người kéo nhau đi ăn, còn lại mỗi cặp của mình với Minocchi, cặp của GG đang chơi Shogi và Katou. Minocchi nhìn mọi người đi mà thèm lắm, đúng là ham chơi mà. =)) Mình biết là GG sẽ ở lại tối nay nên đã định rủ Minocchi đi ăn cùng rồi, nhưng GG lại đi tắm furo với bạn nên để Minocchi về. Mình đang quấn khăn chuẩn bị đi về thì GG hỏi: Trang-san về à. Thế là được thể kêu ca là mai tao không có tiết học, tao muốn chơi nữa, GG-sensei chơi cờ Vây đi. =)) Nhưng vì đi với bạn nên GG không ở lại được. =))

Ra khỏi clb cờ thì vài hạt tuyết lạnh buốt bay thẳng vào mặt. Ah, tuyết lại rơi rồi~ Cái kiểu tuyết nhẹ bay tứ tung trong gió thế này nhìn thật thích. Mặc dù rét kinh khủng nhưng mình vẫn đứng lại giữa đường để chụp ảnh, hoặc chỉ đứng đó để ngắm, để tận hưởng. Trong khi mọi người đi qua đi lại cứ suýt xoa vì lạnh quá.

Giờ thì tuyết hết rồi, đột nhiên lại nghĩ đến việc đến clb chơi với GG. :D

Hôm nay :|

Tags

,

Hôm nay rốt cuộc cũng đã nộp được đơn xin gia hạn ở trong kaikan. Xin gia hạn thêm một năm. Số thứ tự của mình là 14, tự nhiên thấy tiếc vì nếu nộp sớm hơn chút thì chắc đã được số 13. =)) Nhưng dù là số nào thì cũng hi vọng sẽ được ở tiếp trong kaikan. >”< Ở ngoài vừa xa vừa đắt~ Cầu Trời…

Sáng, như mọi buổi sáng thứ 3, mong chờ đến tiết của thầy Hashimoto, được học chung với học sinh Nhật. Đến lớp, ngó vào vị trí quen thuộc của Minocchi, không thấy đâu, nghĩ rằng nó chưa đến. Nhìn thấy Higashi nhóm mình làm cùng hôm trước đang ngồi ở vị trí tuần trước làm bài nên chạy ra đấy. Trên đường chạy ra thì thấy Kotomin ngồi cuối lớp, thế là chào và cho cái kẹo mút. =)) Về vị trí của mình, chào Higashi rồi tự nhiên nhìn thấy Minocchi ngồi tít ở góc trên bên phải lớp, mới sực nhớ ra là hôm nay mọi người đều ngồi ở vị trí tuần trước lập nhóm. =)) Thế là lon ton ra chỗ Minocchi cho cái kẹo. Nó có vẻ hơi ngạc nhiên, cám ơn đến 2 lần. =))))))))))))))))

Từ sau hôm nomikai lần 2, ăn chơi tới tận 7h30 sáng, rốt cuộc thì mình cũng cảm thấy đã có thể trở nên thân thiết và tự nhiên hơn trong clb cờ. Đương nhiên đó là điều mình muốn từ lâu nhưng vì nói kém, lại ngại vì chưa quen nên lần nào đến cũng ngồi 1 xó. Sau hôm nomikai lần 1 năm ngoái thì mọi người cũng thân thiện với mình hơn. Lúc mình mở cửa vào còn đồng loạt hô lên “Ah, Trang-san” nhưng mình vẫn chưa quen, sau đó lại đi Lào-VN, rồi nghỉ đông, bẵng một thời gian dài không gặp lại càng ngại. >”< Nhưng từ t2 tuần này, gặp GG ngồi 1 mình trong Box (ám chỉ phòng chung của 3 clb), ngồi tán phét cười đùa với GG, rồi Kotomin đến… thì tự dưng thấy bản thân cũng bạo dạn hơn hẳn. XD Hi vọng sẽ có thể bạo dạn hơn nữa với Oohashi, Matsuoka, Tsukamoto và những người khác nữa. Một thời gian dài mình đã cảm giác như chẳng bao giờ mình có thể hoà đồng được. Giờ thì ổn rồi. :D

Hôm nay lúc ra chỗ Minocchi còn vừa gọi tên vừa vỗ vai nhóc đó, tự dưng lại nhớ lại hồi cấp 3, trong lúc cả lớp đi xuống cầu thang để về, mình đã vỗ vai và gọi Tùng trọc. Hạnh nhìn thấy và nói: Trang A có cái vỗ vai rất thân thiện nhé. XD Có chút hạnh phúc~ *nhảy múa*

Mai là ngày hoạt động của clb cờ, có lẽ sẽ không được vui như mình mong đợi, vì đông, mà đông thì những người hay quan tâm tới mình sẽ bận đánh cờ với người khác, chẳng hạn thế. Nhưng ít ra mình cũng sẽ tự tin là mình đang dần dần hoà nhập, đang dần dần thích ứng, và đang dần dần thành 1 phần thực sự của clb đáng yêu này!

GG

Tags

,

Hôm qua là Tết Âm lịch, mọi người tổ chức ăn uống nhưng hôm nay mình phải kiểm tra 6 bài chữ Hán nên không dám ham hố, chỉ xuống lúc đốt pháo hoa. Pháo hoa đẹp dã cả man, do em Tịnh cung cấp. :D Lần đầu tiên được tự tay đốt pháo hoa. : X Nghĩ đến viễn cảnh mùa hè sẽ còn được đốt nhiều nữa lại thấy háo hức, tiếc mỗi cái là đợt về VN quên không mang yukata sang. : (( Đốt xong cố thức đến 2h để gọi điện chúc mừng năm mới cả nhà, xong rồi được thể thức đến 3h sáng mới chịu đi ngủ.

Hôm nay làm bài kiểm tra khá tốt, điểm số hơn hẳn những lần trước. =)) Cũng gọi là nhờ có học đi.

Vật vã mãi mới xong được 3 tiết, buồn ngủ dã cả man nhưng vẫn trụ được. Chiều phải giải quyết mấy việc: nộp hồ sơ vào kaikan, lên lab làm thí nghiệm, qua clb cờ chụp ảnh bảng thành tích đại hội cờ Vây năm ngoái. Dự định là qua clb trước rồi đi nộp hồ sơ và lên phòng thí nghiệm.

Đến clb thấy mỗi GG ngồi dùng laptop bên kotatsu, thế là hỏi:
- Ơ có mỗi GG thôi à?
- Vâng, có mỗi GG thôi. (trả lời dễ thương vãi đạn =)) )
- Mọi người đâu hết rồi?
- Chắc vẫn đang có tiết học.

Thế là quyết định ngồi lại chơi với GG. =)) GG đang chơi cờ Shogi trên máy nhưng vì có mình nên lại chỉ cho mấy trang có thể xem được kì phổ của cờ Vây. Xong rồi mình lôi báo ra chụp ảnh thành tích của đội trường đợt Đại hội năm ngoái thì GG bắt đầu giải thích về cách có thể lấy thêm thông tin về clb trường trên mạng. Nhưng mình nào có đọc được chữ Hán, mà trên mạng thì toàn chữ Hán thôi, kinh lắm. =))

Rồi thì lôi báo ra bảo mình đọc, mình không đọc được thì đọc thành tiếng hộ mình. Nhìn chữ Hán thì chẳng hiểu gì nhưng được người khác đọc cho thì cũng hiểu được tương đối.

- Không hiểu sao thấy GG giống như bố đang đọc truyện trước khi đi ngủ cho con vậy.
- (cười rồi ngồi thẳng dậy, vào tư thế rất trang trọng) Xin lỗi, xin lỗi.
=))

Mình khoe là đêm qua là Tết của người VN và TQ, GG liền “Chúc mừng năm mới”. =)) Chả hiểu sao những câu nhỏ nhỏ thế mà khiến mình vừa thấy vui vừa thấy buồn cười không thể chịu được. =)) Nhân tiện nói về năm mới, mình hỏi năm mới GG đi đâu, cậu ấy bảo đi Okinawa thăm ông bà, chưa kịp hỏi tiền mừng tuổi thì đã khai ra là có được nhận. =))

GG trông thì cao to, để râu nhìn chả khác gì một ông chú, nhưng mà ngoan dã man, ngoan đến mức hay bị Oohashi và Tsuda bắt nạt. =)) Cứ thỉnh thoảng hai chú kia lại rít lên “GG” nghe giọng rất buồn cười, đánh chậm một tí lại bị kêu: “GG, đừng có nghĩ nhiều quá, hãy cảm nhận thôi”. =)) Động tí lại GG GG. =)) GG thì gọi Tsuda là Tsuda-sensei vì Tsuda dạy GG cờ Vây, khéo mình cũng phải gọi Tsuda và Oohashi là sensei cờ Vây còn GG là sensen cờ Shogi mất. =))

Vì GG lúc nào cũng rất nhiệt tình và dễ thương nên mình thấy rất thoải mái. Sau đợt chơi Jinro với mọi người, Kotomin (Hirota-san) cũng tỏ ra thân thiện với mình hơn. XD Mai đi học lại được gặp cô bé đó với Minocchi rồi. Mà, đến Kotomin năm 1 còn bắt nạt được GG. Lúc đầu Kotomin có gói socola, GG nhìn thấy hỏi, Kotomin bảo: “Cho Trang-san thôi, không cho GG”. Một lúc sau đi mua khoai chiên về, lại nói “Ngoài GG ra ai cũng được ăn”. =)) Đương nhiên là rốt cuộc GG cũng được ăn, nhưng thấy cứ khổ khổ. =))

Lúc mở cửa vào phòng thấy mỗi GG nên mình mới quyết định ở lại chơi, chứ nếu có những người khác hoặc có GG mà hơi đông 1 chút thì chắc mình đã không ở lại. =)) Ngồi nghịch 1 lúc thì chui vào kotatsu ngủ, sướng dã cả man. =)) Một lúc sau Oono-san đến làm ầm ĩ cả phòng, rốt cuộc mình cũng phải tỉnh dậy. Oono-san đã đi làm, nhưng sau đợt nhậu nhẹt cuối năm ngoái thì thỉnh thoảng lại thấy xuất hiện ở clb, hôm thì được nghỉ làm, hôm thì đi làm về sớm, rồi lại lôi sổ của clb ra ghi hết một trang chỉ một từ “không muốn về”. =)) Cái lũ này chúng nó dễ thương thế, thảo nào mà đến rồi không muốn về là phải.

Một lúc sau mọi người bắt đầu đến đông thì mình chạy lên lab. Đến tầm 7h quay lại thì phòng cũng trống trơn, chỉ còn Tsukamoto đang xì xụp mì. =)) Mình ngồi đến gần 8h rồi đứng dậy đi về. Rốt cuộc cũng nói chuyện được với Tsukamoto mấy câu, chứ trước giờ là gần như chẳng nói với nhau câu nào, nó cũng ít nói mà. =))

Cứ đến cái chỗ này là dính tiệt vào, không đi đâu được. >”< Hầy hầy hầy~ Mình đúng là ham vui~

Jinro

Tags

, ,

Hôm qua, thứ 6 – cuối tuần, nên mọi người đến clb rất đông đủ. 4h mới ngủ dậy, lò dò đến clb thấy có tầm chục người. Vào ngồi kotatsu một lúc, xem mọi người đánh thì Minocchi rủ đánh. Thua Minocchi 13.5 mục. :| Quả đúng là không luyện tập thường xuyên nên sức cờ còn yếu và không ổn định. Ngay từ đầu đã bị mất lợi thế rất rất nhiều nên rốt cuộc gỡ lại không kịp. Đã thế có một đám to có thể xử được thì lại bỏ qua, sống chết cũng kém. :( Vừa phải cài đĩa Moyo Go mang từ VN sang. Thật may là mình có nó.

Đánh đến tầm 6h thì mọi người dừng để đợi các senpai đến, làm nomikai. Rồi nhóm của Tsuda-san rủ đi mua đồ ăn, Oohashi-san về trước. Mua đồ ăn về ăn uống no nê rồi ngồi một lúc thì một vài người bên Rakugo về, say khướt, nằm vật ra luôn. Lúc này Matsuoka-san cũng đến và chăm sóc cho mọi người chẳng khác gì một người anh cả (mà trong clb thì Matsuoka-san cũng lớn nhất mà). Một lúc sau thì một loạt người kéo về, lại chuẩn bị nomikai tiếp ở clb. Cái phòng thì bé tí mà phải hơn 20 thằng chen nhau vào, ngồi, đứng, nằm, đủ mọi nơi. @_@

Hôm qua nhóm các senpai thì uống rượu bia, nhóm còn lại chơi Jinro. Đại khái là một trò chơi giống như Liar Game – lừa đảo. Ban đầu có 10 người, sau tăng lên 15 người nên các nhân vật cũng được thêm vào khá nhiều. Đại khái luật chơi như sau:

* Các nhân vật (xác định bằng các quân bài):
- Jinro (Phăng teo): 2-3 người, ban ngày mang hình dạng người, đến đêm hoá sói
- Dân làng (các quân bình thường trừ Át cơ): chiếm đa số, không có năng lực gì đặc biệt
- Yogensha (J cơ): 1 người, dân làng, có khả năng tiên tri, biết được ai là Jinro, ai là dân làng
- Reibaishi (Át cơ): 1 người, dân làng, có khả năng nói chuyện với các hồn ma
- *quên tên* (Q cơ): 1 người, dân làng, có khả năng chọn 1 người để bảo vệ khỏi Jinro
- Kyoushinsha (K bích): 1-2 người, dân làng, ủng hộ phe Jinro
- Kitsune (10 bích): trà trộn vào dân làng, Jinro không thể giết được Kitsune nhưng Yogensha thì có thể.

*Luật chơi*:

Mỗi người được phát 1 quân bài, xem vai của mình sẽ là gì rồi trả lại MC. MC sẽ là người điều khiển trò chơi, ai được làm gì vào lúc nào.

Mục tiêu của trò chơi:
- Nếu phe Jinro giết được hết dân làng thì sẽ thắng
- Nếu phe Dân làng giết được hết Jinro sẽ thắng
- Kitsune chỉ có một mình, nhưng nếu 1 trong 2 phe Jinro và Dân làng chết thì Kitsune sẽ thắng, bất luận phe còn lại còn bao nhiêu người.

Khởi đầu sẽ là ban đêm, các dân làng đi ngủ hết (úp mặt xuống đất). Jinro sẽ hoá sói, ngẩng mặt lên nhận đồng bọn rồi lại cúi xuống. Yogensha ngẩng mặt lên, chỉ 1 người và MC sẽ nói người đó có phải Jinro hay không. Trong trò chơi này Jinro được gọi là đen, tất cả số còn lại đều là trắng.

Hết đêm. Sáng đến, tất cả mọi người tỉnh dậy (ngẩng mặt). Nhiệm vụ của các dân làng là phải tìm ra kẻ nào đáng nghi (Jinro hoặc Kitsune) để loại bỏ. Mọi người sẽ thảo luận với nhau, vấn đề là không ai biết ai là kẻ khả nghi, và không biết ai nói dối, sẽ có rất nhiều luồng thông tin và phải chọn lọc ra.

Một vòng diễn ra như sau:
*Sáng:
- Tất cả chọn ra một người để giết
*Đêm:
- Yogensha thức dậy, chọn 1 người và MC sẽ nói người đó là đen hay trắng
- Reibaishi thức dậy, MC sẽ nói cho người đó biết người vừa chết (hồn ma) lúc sáng là đen hay trắng
- Q cơ chọn 1 người để bảo vệ (thường là Yogensha, vì Jinro muốn giết người này nhất)
- Cuối cùng Jinro thức dậy, và quyết định chọn ra 1 người để giết
Hết vòng. Sáng đến và mọi việc lặp lại như vậy.

Chơi cái trò này thú vị khủng khiếp! Mặc dù mình bị bất lợi vì không hiểu lắm về việc mọi người đang bàn tán và đưa ra suy luận của mình thế nào, nhưng cái cảm giác khi chơi thật sự rất hồi hộp. XD

Chắc tại số may, 1 lần làm Yogensha, chỉ phát đầu tiên vào Tsuda-san thì Tsuda-san là Jinro. Vòng đó mình biết được cả 2 Jinro và Kitsune nhưng rốt cuộc lại chẳng giúp gì được cho mọi người nhiều vì chưa quen cách chơi lắm. (đến giờ nghĩ lại vẫn còn tiếc =)) đúng là háo thắng mà) Đến 1 lần làm Jinro thì bàn với đồng bọn là giết Tsuda-san, hoá ra Tsuda-san là Yogensha. =)))))))))))) Chuẩn vãi đạn! Cuối ván Tsuda-san kêu ca là tao chả làm gì mà bị giết. =)) Chả hiểu sao nhìn Tsuda-san cứ thấy nguy hiểm nên phải loại bỏ từ đầu. =))

Qua trò chơi này thì phát hiện ra mấy người rất nguy hiểm. =)) Tsuda-san, Matsuoka-san và Oka-san rất thông minh, giỏi đưa ra lý lẽ thuyết phục mọi người. Oka-san đã có lần một mình loại 2 trong số 3 Jinro phe mình. =)) Nên kiểu gì thì kiểu, nếu mình là Jinro sẽ phải loại 3 người này đầu tiên. =)) Ngoài ra Hirota-san (con gái) thì giỏi giả ngây, không ai biết là Kitsune. =))

Sau 7 lượt chơi (mỗi lượt phải mất ít nhất 30 phút – 1 tiếng) mà Tsuda-san còn nhớ được thứ tự mình đã từng làm những vai gì. @_@ Có phải luyện nhớ cờ nhiều nên giờ đến vai của những người chơi cũng nhớ hết không nhỉ? Shock vãi đạn!

Chơi một mạch đến 6h sáng thì mọi người nghỉ, có một vài người về (chuyến xe bus sáng đầu tiên). Tầm 6h30 thì Kimura-san rủ chơi tiếp lần cuối, nhưng Minocchi về mà quên di động nên mình phải đuổi theo gọi, đến lúc quay lại thì mọi người đã về gần hết. : (( Chắc do không đủ người nên không chơi nữa, chán vãi! : (( Vậy là ngồi chơi bài nối chữ tiếng Nhật với 5 người còn sót lại (không về, không ngủ) đến 7h30, Matsuoka-san phải đi làm thì phải, thì mọi người mới dừng. Kể cũng khoẻ, chơi cả đêm rồi sáng hôm sau đi làm. Người Nhật đúng là quái vật. @_@

Chơi cả đêm qua chỉ thương GG, vì ai cũng hăng chơi, không ai chịu làm MC nên GG làm suốt cả 4-5 lượt cuối. Nhiều lúc cũng muốn nhảy ra thay GG nhưng tiếng Nhật chưa đâu vào đâu, không thể điều khiển được trò chơi! >”<

Một lần được dạy chơi trò Thám tử. Mỗi người được phát 3 cây bài, ngoài số bài được phát sẽ thừa ra 3 cây, tượng trưng cho 3 thông tin về hung thủ giết người: tên, địa điểm, hung khí. Trò này thì phải nói thật. Mỗi vòng mọi người sẽ chọn ra một cụm thông tin (tên, địa điểm, hung khí) và hỏi những người khác có những cây bài ứng với các thôgn tin đó không. Từ đó tìm ra 3 lá bài bị thiếu. Trò này phải lấy giấy bút ra ghi lại nếu không thì không thể nhớ được. : )) Mình thắng được 1 lần, chỉ nhanh hơn mọi người có 1 chút thôi, thật may. Lần này thì được dạy thêm Jinro. Nghe Tsuda-san nói thì luật chơi thường được lấy trên mạng, về modify lại và chơi với nhau. XD Ở đây lâu lâu hi vọng sẽ được học thêm những trò chơi khác nữa.

Muốn chơi tiếp chơi tiếp chơi tiếp!!! Lại chờ đến t6 tuần sau. =))

Mata Igobu

Tags

,

Từ giờ trở đi chỉ có thể đến clb cờ vào t4 và t6. Còn lại thì phải lên lab làm.

Hôm nay đến clb, tình hình lại giống t4 tuần trước. Lúc vào thì đông dã man, rồi một lúc thì kéo nhau đi sạch. =))))))))) Tưởng đi đâu hoá ra đi xem Rakugo. Thảo nào mà có mấy đứa ở clb Rakugo chạy ra chạy vào, mặc kimono xúng xính. Có vẻ sắp có cuộc thi nào đó nên đang biểu diễn trước.

Ban đầu còn GG nằm đọc tạp chí truyện tranh trong kotatsu, mình quay ra hỏi: GG-san, lại đọc eroi magazine à? GG lật bìa tạp chí ra, có hình một cô gái mặc áo tắm rồi bảo mình: Đâu, tạp chí bình thường mà. =))))))))))))))) Khó đỡ!

Rồi một lúc sau GG cũng đi mất. Tsuda-san đang rút kinh nghiệm ván đánh với mình nên không đi được. Nhìn thấy GG đi, quay ra kêu: Ơ thế đã đi rồi à? GG bảo: Uh, xin lỗi nhé, rồi đi mất. =)) Tsuda-san đành tặc lưỡi: Mà thôi kệ. =)) Lúc đó mình cũng chẳng biết làm thế nào, không thể bỏ dở ván đánh được, dù biết là Tsuda-san muốn đi.

Nhận xét xong ván đấu, Tsuda-san nói là vẫn chưa biết trình độ của mình ở mức nào. So với Ebi-chan 6kyu thì có lúc mạnh hơn, nhưng có lúc lại kém hơn. Rồi cứ băn khoăn mãi xem 7 kyu có được rồi. Mãi đến lúc mọi người về, lại lôi Oohashi-san ra hỏi, và quyết định là để 7 kyu. =)) Bảng tên đầy ặc rồi, Tsuda-san bảo là sẽ tìm chỗ cho mình, không phải lo, nhưng không biết sẽ xếp kiểu gì, có phải xoá tên thằng nào đi không. =))

Dọn dẹp xong Tsuda-san hỏi mình Tết và nghỉ đông đi đâu. Tự nhiên lại thấy dùng kính ngữ… Có phải mình nghe nhầm không nhỉ? Nếu thật sự đó là kính ngữ thì cả một buổi chơi, chỉ vì một điều này lại khiến mình thấy buồn. Tsuda-san là người sôi nổi nhất clb này, mà tự dưng lại dùng kính ngữ khiến mình có cảm giác xa cách quá. Hi vọng sẽ không có lần sau, để mình tin rằng mình nghe lầm…

Trượt tuyết!

Tags

Lần đầu tiên trong đời biết thế nào là trượt tuyết! =)) Đã nghe mọi người nói từ lâu là vùng Nagano tuyết rất mềm và là địa điểm trượt tuyết nổi tiếng, cả nước đổ về đây trượt, cũng may mà nó lại ở rất gần chỗ mình nên chi phí tổng 2 ngày cũng khá là dễ chịu: 16000yen (bao gồm cả đi lại, ăn uống, phí trượt, mượn đồ…)

Đi từ Gifu đến Nagano cũng phải mất đến 6-7 tiếng, thành ra lên xe ngủ lăn quay. Tỉnh dậy mở mắt ra thì thấy cảnh vật xung quanh trắng xoá, chỉ trừ con đường đang đi đã được dọn sạch tuyết. Gifu mới đổ tuyết một lần, đêm đó tuyết rơi rất dày, nhưng mãi gần một tháng rồi vẫn chưa có thêm đợt nào nữa. Lần này được nhìn thấy nhiều tuyết đến vậy cảm thấy cực kì phấn khích.

Khách sạn đoàn mình ở trông bên ngoài thì bê tông hiện đại, nhưng bên trong thì ở phòng trải tatami, tắm bồn công cộng.

Đến nơi, nghỉ ngơi một tí rồi đi trượt luôn. Đường khá là trơn, nên dù chưa kịp trượt, mới chỉ vác cái ván leo lên đồi thôi mà nửa đường đã ngã oạch một cái. =)) Được cái trời lạnh nên mặc quần áo dày, không thấy gì. Lên đến nơi, nhìn khu trượt tuyết thì đúng là phê không chịu được. :| Cả một quả núi phủ đầy tuyết, tha hồ rộng cho mà lao mà ngã, không sợ đâm vào thằng nào. =))

Phát hiện ra trong đoàn có Uchida-san, một cậu thuộc clb Shogi, hoá ra cũng tham gia Ryugaku Love. Cậu này bình thường ít nói, và có vẻ cũng ngại giao tiếp hay gì đó, nên mình nghĩ đợt này mình cũng sẽ bị phớt lờ như những lần trước thôi, nhưng Uchida-san lại là người đầu tiên dạy mình trượt. Lần đầu tiên lao như một con điên, ngã oành oạch. =)) Trượt bằng Ski trông thì có vẻ an toàn, vì chân có 2 thanh trượt, tay có 2 gậy chống, nhưng chỉ an toàn lúc trượt thôi, còn lúc ngã thì vướng không chịu được, mình đã không biết bao nhiêu lần không đứng dậy nổi, hoặc suýt nữa sái chân vì 2 thanh trượt vướng vào nhau. Lần 2 Uchida-san chỉ kĩ hơn, và ngã ít hơn, thấy mình trượt được thế là cu cậu bỏ lên bãi trượt trung cấp (của mình là sơ cấp), để mình tự lo. =)) Lần 3 trở đi là không bị ngã nữa, nhưng đó mới chỉ là trượt thẳng. Nhìn mọi người trượt hình chữ S cũng muốn làm theo mà không biết làm thế nào, hỏi một vài người thì được chỉ qua qua cho, vì họ đang bận dạy người khác, hoặc lên bãi trung cấp, thế là loay hoay tiếp đến buổi chiều với cái trò lượn chữ S mà vẫn bị ngã.

Buổi chiều, do sáng nắng nên tuyết bị tan một ít, khiến cho lớp tuyết trở nên cứng và trơn hơn, trượt nguy hiểm vãi đạn. :| Nhưng được cái tuyết rất dày nên dù tuyết trơn, dễ ngã hơn, nhưng ngã không bị đau. Tính ra cả sáng lẫn chiều mình leo lên cáp treo rồi lại trượt xuống rồi lại leo cáp rồi trượt tổng cộng 20 lần. =)) Mọi người thường chỉ được tầm 5-6 lần. Cơ bản là lúc chưa biết trượt, mình chỉ biết lao đi mà không sao kìm được tốc độ lại, nên nhanh là phải. =)) Lần đầu tiên trượt tuyết, cũng là sau một thời gian dài không được vận động gì, cảm giác như lần đi này là để vung hết sức ra, cảm giác thử thách một thứ mới thật thích.

Chiều trượt xong thì về khách sạn ăn tối. Bữa tối là buffet, đồ ăn ngon và nhiều dã man. :| Buffet thì đúng sở thích của mình rồi, thế là làm cho 2 đĩa đầy ú ụ, đến bọn con trai nhìn cũng phải há hốc mồm. Hoạt động nhiều thì phải được ăn nhiều chứ. : X Ăn xong, hầu hết con gái ở lại khách sạn nghỉ, mình và tầm chục người nữa lại ra bãi trượt tiếp suất ban đêm.

Sân ban đêm chẳng có ai ngoài nhóm bọn mình. Ánh đèn leo lét cắm rải rác theo chiều dọc của sân. Vẫn tiếng nhạc ấy – những bài hát tiếng Nhật được bật lúc trời còn sáng – nhưng ở trong một không gian trống trải, tối tăm và lạnh lẽo như thế này, âm thanh đó phần nào như đang vang vọng từ một cõi rất xa. Tuyết rơi rất dày, mình đã phải chụp mũ của bộ quần áo trượt tuyết lên trên mũ len của mình, nếu không đầu sẽ bị ướt và tai sẽ bị lạnh. Và phải đeo cả kính trượt tuyết vào nữa. Hơi khó nhìn một chút, vì mình đeo kính trượt tuyết ra ngoài kính cận nên chưa quen lắm.

Ngồi một mình trên cáp treo, đột nhiên nhìn xuống thấy người mình đang co ro, bị tuyết phủ kín, tự nhiên nghĩ rằng nếu mình đang đứng ở đâu đó và nhìn được chính bản thân mình đang co ro trên cáp treo, hẳn là cảnh phải thảm thương lắm. =)) Nhưng chỉ cần ngước mắt lên là có thể thấy những bông tuyết trắng muốt nổi bật trên màn trời đêm đang rơi thẳng về phía mình. Nói đúng hơn là rơi thẳng vào mặt. : )) Hướng gió lúc đó thẳng với chiều dài của sân trượt, và thổi gần như ngang nên mới có cảm giác này. Giống như ngửa mặt lên trời và thấy mưa rơi thẳng vào mặt vậy. Mình cứ ngửa mặt lên như thế, nhắm mắt lại để cảm nhận những bông tuyết lạnh ngắt sượt qua má, và thè lưỡi ra để đợi một bé chẳng may lạc vào.

Ban đầu ngồi trên cáp treo thì lạnh, nhưng trượt mấy lần thì thấy ấm lên. Vì tuyết mới, rơi dày nên mặt sân rất mềm và xốp, chính nhờ vậy mà mình đã trượt lượn được mà không bị ngã. Tuyết xốp nên đường trượt của mọi người hằn rõ trên nền sân, lượn theo nhau, cắt nhau, đan vào nhau – một thứ dấu vết lần đầu tiên mình nhìn thấy. Và, mình cũng một phần tạo nên nó.

Toàn bộ khung cảnh: cả một ngọn núi phủ tuyết vắng lặng, tối tăm trừ vài ngọn đèn leo lét chạy dọc phía bên trái, tuyết rơi trắng xoá tạo nên một màn những hạt bé xíu lấp lánh không ngừng chuyển động, tiếng nhạc vọng lại nghe vừa hư vừa thực, những bóng hình, những gương mặt nửa ẩn trong bóng tối, nửa hé lộ dưới ánh đèn. Có gì đó như không thật, không thật bởi vì quá đẹp nhưng quá ngắn ngủi. Là vậy đấy.

Sau cả một ngày chỉ có trượt và trượt, được nghỉ đúng 2 tiếng để ăn trưa và ăn tối rồi lại trượt tiếp, nhưng cảm thấy vẫn muốn nữa. Về nhà lấy quần áo đi tắm. Lần đầu tiên tắm chung. =)) Có một bồn nước to ở giữa, mọi người tắm gội sạch sẽ bên trên rồi xuống bồn ngâm. Cảm giác thật dễ chịu! Nhưng sau khi ngủ dậy thì biết tay nhau ngay! Khi Itsuka-san vào phòng đánh thức mọi người, mình là người dậy đầu tiên. Âm thanh đầu tiên phát ra là Aaaaaaa~ đầy thê thảm, vì mọi thứ đều như không phải của mình. Lườn cổ bên phải căng cứng, cơ bắp ở vai dọc theo xương quai tê rần, bắp tay mỏi nhừ, ống đồng chân trái đau nhói vì hôm trước bị giày tì vào, hai đầu gối tiếp đất nhiều nên cũng đau, thậm chí đầu gối trái do bị ngã từ đợt đi Nagoya nên càng đau hơn. Mình gồng hết sức để dậy đi đánh răng rửa mặt, vào đến nơi thì mọi người bắt đầu bò ra khỏi giường, ai cũng gào ầm lên: Aaaaa – Đau quá – Cái quái gì thế này! Cả một phòng toàn tiếng kêu rên, cứ như phòng tra tấn vậy. =))

Chạy ra chạy vào một tí, rồi thấy Itsuka-san nằm, mình cũng nằm xuống nghỉ một lúc. Rồi khi bạn ấy trở mình định dậy thì không dậy nổi, phải kêu: Trang-san, cứu với. =))

10h phải trả phòng nên ăn sáng xong, dọn đồ rồi tống ra phòng tập trung, sau đó mới đi trượt tuyết. Lại trượt một lèo đến 3h chiều để 4h đi về. Buổi thứ 2 dù tuyết không được xốp bằng đêm hôm trước nhưng do đã quen nên đã lượn được. Nhưng vì không có ai dậy nên mới thử vài lần trượt 2 chân song song, vẫn chưa ổn vì lực ở chân phải còn quá mạnh. Biết là vậy, nhưng biết lý thuyết không có nghĩa là sửa được thực hành luôn. Vẫn còn phải luyện tập nhiều nữa… Mình muốn trượt thêm nữa…

Ấn tượng của buổi chiều hôm đó là: Ngồi trên cáp treo, nhìn xuống dưới nền sân thấy tuyết lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời. Quả là có những vẻ đẹp mà máy ảnh dù có tốt đến mấy cũng chẳng thể ghi lại được, chỉ có thể tận hưởng bằng chính đôi mắt của mình. :) Và vì trời rất đẹp nên mình đã có lần nhân bị ngã mà nằm vật ra giữa sân ngắm trời. Nhìn đám snowboard ngồi nghỉ mình cũng muốn lắm, nhưng ski có 2 thanh dọc, không ngang như snowboard nên không ngồi được, muốn ngồi phải ngoặt 2 chân đi và đứng dậy cũng rất phiền phức, nên chỉ có thể nhân cơ hội ngã mà nằm luôn đó. =))

3h trượt xong, nhân mặc đồ trượt tuyết, không lo ướt nên ngồi phịch xuống tuyết, lôi ống kính mới mua 75-300 ra chụp thử. :D rồi gần 4h về trả đồ và lên đường về nước. =))

Về từ đêm t7 và đến t3 mới chính thức hết đau người. Những hôm trước ngủ rất khổ vì khi trở mình, không nhấc nổi đầu dậy vì cổ quá đau. :|

Hợp rồi lại tan

Tags

Hôm nay nói chuyện với Kondou-san và Mesbah-san. Không hiểu sao cứ bắt đầu nói chuyện với mấy người này là không dừng lại được. =)) Lần nào cũng thế, đến lab gặp Mesbah-san và được hỏi thăm “How are you?” cảm thấy thật gần gũi, vì mình vẫn ngượng tới mức chưa bao giờ dám mở miệng ra hỏi câu đó trước! >”<

Hỏi thăm Kondou-san và Mesbah-san về kỉ nghỉ đông, cả hai đều nói là chẳng được nghỉ gì cả với vẻ mặt rất khổ sở. Năm nay cả 2 người sẽ tốt nghiệp, nhưng bị kéo dài thêm 3 tháng vì bài báo khoa học thứ 2 vừa bị từ chối, phải viết lại. Làm doctor ngoài khoá luận tốt nghiệp còn phải được chấp nhận 2 bài báo khoa học nữa, vất vả thật. :| Mesbah-san sau khi nộp lại bài báo vào tháng 4, nếu được chấp nhận sẽ về nước luôn, không đợi lấy bằng. Kondou-san và Yoshi-san thì vẫn chưa tìm được việc làm nên chưa biết dự định sẽ thế nào, có lẽ sẽ ở lại lab thêm tầm nửa năm nữa.

Mình đã nói với Kondou-san là: "Rất xin lỗi, nhưng điều đó phần nào lại khiến tôi thấy vui." Vừa mới vào lab, mới gặp được mọi người được mấy tháng, nhưng đây là nơi mình nói chuyện thoải mái nhất, mọi người đều rất nhiệt tình và cởi mở. Vậy mà đùng một phát cả 3 người cùng rời khỏi lab chắc mình buồn chết mất. Kondou-san nói là yên tâm, vẫn còn Inoguchi-san (chị tutor năm 2 của mình) và sắp tới là một chú giáo viên trung học vào làm doctor, tầm 37 tuổi. Nhưng cái đó đâu có quan trọng.

Kondou-san sau đó lại bảo: "Trang-san giao tiếp tốt thế này thì cũng không lo đâu." Thế là mình nói luôn, bình thường ở những chỗ khác như ở lớp tiếng Nhật hay thậm chí trong clb cờ Vây, mình gần như không nói chuyện với ai, chả hiểu sao ở lab này thì lại thành kẻ lắm mồm thế. Có lẽ là vì ở lớp tiếng Nhật thì không hợp, chẳng có điểm gì chung với mọi người, còn ở clb cờ Vây thì mọi người không nói được tiếng Anh, tốc độ nói tiếng Nhật thì nhiều khi quá nhanh nên mình không theo được, kết cục là cứ ngồi 1 chỗ. Kondou-san nói ở trường ĐH của Nhật có Writing và Reading nhưng gần như không có Speaking nên có lẽ mọi người thậm chí còn không buồn CỐ GẮNG để nói. Phải rồi, có lẽ là vì ở trong lab này, mọi người đều cố gắng giao tiếp với nhau, cả tiếng Anh, cả tiếng Nhật lẫn ngôn ngữ cơ thể để thể hiện nên nhanh chóng trở nên thân lúc nào không biết. Và một điều quan trọng nữa (đối với nhóm máu B như mình) là: tất cả mọi người đều rất THÚ VỊ. =)) Lý do chính yếu. Có lần nào nói chuyện mà không ngoạc mồm ra cười đâu. Hôm nay nếu Kondou-san không có việc và mình không phải về thì không biết còn buôn bán đến lúc nào. =))

Xét cho cùng thì xem ra mình cũng là kẻ kén chọn quá, khó hoà nhập nữa. : )) Mình không thể cố hoà nhập với những người mình cảm thấy không hợp, trong khi bản thân biết rằng những người hợp với mình chỉ đếm trên đầu ngón tay…

出会って別れるなんて運命じゃないんだろうか?
運命って知ってるのに、この寂しさはなぜかだんだん大きくなっちゃって、困るんだ。
みんな知り始めたばかりなのに...
出会って別れないといけないなら、出会うのは意味ないじゃないか?
いや、出会うのは奇跡なのだ。

Hợp rồi lại tan, đó chẳng phải là số mệnh hay sao?
Dù biết là số mệnh nhưng vẫn chẳng thể kiềm được nỗi buồn.
Nếu như gặp nhau rồi lại phải chia tay, vậy thì gặp gỡ chẳng phải là vô nghĩa?
Không, bởi vì mỗi cuộc gặp đều là những sự kì diệu.

—–

Hôm nay buổi đầu tiên lên lab mổ xẻ đống mối thu thập ở Lào. Ngồi ở phòng thí nghiệm mà mọi người cứ chạy ra chạy vào suốt, thế mới thấy là mình ngồi trong phòng bên kia chẳng biết bên này mọi người bận rộn thế nào. =)) Chạy qua chạy lại rồi thỉnh thoảng lại ngó mình một cái.

Yamasaki-san: Ah, Trang-san. Đang làm gì thế?
Mình: Đang định loại mối. À cái này ấy hả, sách phân loại mối mang từ VN sang đấy.
Yamasaki-san: Ồ thế à, ghê gớm nhỉ.

Rồi xem xét sách của mình một lúc.
Lại nghĩ: Đúng là tác phong senpai. =))

Thầy Tsuchida: Ô, Trang-san. Thế mà tôi cứ tưởng ai. (cười cười rồi đi mất)
Mình: Ah, chào thầy ạ.

Đúng là mình từ trước chả có việc gì làm ở lab nên có lên làm gì đâu, giờ tự dưng lại thấy ngồi soi soi ở kính hiển vi, lại chả ngạc nhiên. =))

Kondou-san: (không nói gì mà tự nhiên ngó vào, làm mình giật cả mình)
Mình: Ah, Kondou-san. Xin chào.
Kondou-san: Xin chào. Cái gì thế này?
Mình: Mối.
Kondou-san: Ồ, ghê nhỉ. Ở VN à?
Mình: Không, ở Lào.
Kondou-san: Ah, Lào à? Thế đang làm gì chúng nó thế?
Mình: Định loại.
Kondou-san: À thế là phải mổ xẻ xong rồi tìm tên loài hả? (cười)
Mình: Đúng rồi đó. (cười)
Kondou-san: Vất vả nhỉ, mấy con này bé xíu thế mà.
Mình: Uh, nên là làm một tí là mắt đau ngay.
Kondou-san: Nên là tầm một tiếng rưỡi là mày lại phải nghỉ đấy, không là không chịu được đâu.
Mình: Đúng đấy. (cười)
Kondou-san: Thôi cố lên nhé.
Mình: Cám ơn.

=)) Kondou-san là người như thế đấy. =))

Cho nên không muốn chia tay chút nào đâu…

Nói thế chứ, vừa nhận được thư của clb Nhiếp ảnh, chuẩn bị làm lễ chia tay với các sv năm 4. Năm 4 là có Tarou-chan của bên Mỹ Thuật, rồi Yamauchi-san và Miyata-san của bên Mỹ thuật. Rồi Wakayama-san của clb cờ Vây cũng đã năm 4, Matsuoka-san thì lưu ban mấy năm rồi, cũng chẳng biết lúc nào sẽ đùng một phát ra trường, rồi thì năm nay Oohashi-san và Tsuda-san cũng sẽ thành SV năm 4, năm sau ra trường.
Tháng 3 này, nhóm học sinh giao lưu quốc tế ở kaikan cũng sẽ về sạch, rất nhiều người mình biết, dù không thân lắm.

Nhanh lắm, rồi mọi thứ sẽ như chớp nhoáng thôi…

Có lúc nào đó tỉnh dậy, và nghĩ mình vừa mơ một giấc mơ thật dài không?

Nagoya mùng 2 Tết

Hôm qua mùng 1 Tết dương lịch, Gifu nắng đẹp. Đáng ra theo kế hoạch mình sẽ lên Nagoya từ 1.1 nhưng gia đình homestay lại giữ Lesu lại nên mình lại đi đền Inaba và đi mua sắm với mọi người ở Gifu. Mua sắm phát hết veo 1 man. =)) Tết có khác! =))

Sáng nay mùng 2 Tết, dự định lên Nagoya. Vừa thò mặt ra cửa thì một rổ mưa rào ụp vào mặt. Thế là phải vác theo cái ô. @_@ Hôm qua thì xem thời tiết trên xe bus, biết là Nagoya nắng đẹp rồi. Thế là coi như mình chạy khỏi mưa xầm xì của Gifu để đến vùng nắng ấm. =)) Tết này sẽ toàn những ngày nắng đẹp. =)) Quả là quyết định sáng suốt.

Đến Nagoya, cũng đã tiêu hết 1 man trong ngày đầu tiên. =)) Đi ăn đặc sản Nagoya rồi đi mua quần áo. Sao quần áo ở đây dễ thương phát sợ vậy. ;___; muốn vác cả cái phố mua sắm đó về. :( ( Lesu bảo: Mình mà có tiền thì nó chết với mình. =)) Cứ mỗi lần cắn răng mua một thứ rất đẹp nhưng rất đắt, Lesu lại tự nhủ: Tết mà. =))

Nagoya nghe Lesu nói đã trở thành thành phố đông dân thứ 2 của Nhật Bản, vượt qua Osaka. Và quả là cứ đến đây mình mới lại thấy lại cái khung cảnh cách đây 2 năm ở Tokyo. Đứng từ tầng 2 sảnh lớn nhất của ga Nagoya nhìn xuống, người đi lại nườm nượp như côn trùng vỡ tổ. @_@ Rồi được đi chikatetsu (tàu điện ngầm), lại thấy cái cảnh trên thang cuốn, hàng bên trái mọi người đứng im chờ thang đưa lên, còn bên phải ko ai đứng để những người đang vội leo lên cho nhanh.

Mua sắm ở ga Nagoya cảm giác thật nghẹt thở, vì người quá đông, hôm nay lại là ngày đầu tiên giảm giá lớn.

Trong lúc đang lang thang dưới phố thương mại ngầm, đi qua một hàng CD, nghe thấy giọng hát của Akikawa Masafumi, mình và Lesu dừng lại xem, hóa ra anh ấy vừa ra single mới. Đứng nghe một lúc rồi đi. Đĩa single nhưng có giá là 1.200yen, cũng chát ra phết. Nhưng rồi đi lượn một hồi, lại vòng ra phía cái hàng đó. Lần này thì mình ko thể kìm lòng được, và đã mua cái đĩa đó. @_@ Lần đầu tiên mua đĩa gốc, bình thường ở VN mua toàn đĩa lậu. =)) Nhưng cảm giác thì sướng ko thể tả được, vì mua đĩa gốc là ủng hộ thần tượng mà. XD

Cái cửa hàng đĩa đó treo mấy cái poster của Akikawa liền. XD Thế là mua xong, mình ra ngoài ngồi dưới dãy đĩa và bên cạnh poster để chụp. Mọi người đi qua đi lại ai cũng quay lại nhìn. @_@ Ngại vãi, nhưng thôi, nghĩ rằng đó là một cách PR cho single mới của Akikawa vậy. =)) Ko đến Nagoya thì ko biết bao giờ mình mới biết là Akikawa có đĩa mới nữa. Mà càng ko biết đến đời nào mới mua được một sản phẩm của thần tượng.

Từ lúc mua được đĩa xong, bao nhiêu mệt mỏi bay biến hết, trong người chỉ còn lại một cảm giác hạnh phúc lâng lâng. Về nhà Lesu bắt đầu lôi đĩa ra nghe. Cái cảm giác bóc đĩa, lôi bìa đĩa ra khám phá thật sung sướng. Bên trong bìa đĩa thậm chí còn có cả bản nhạc để hát theo của single mới. :|

Những ca khúc mà Akikawa chọn thường là những bài có ca từ đơn giản, ngắn gọn và dễ hiểu, nhưng ko hiểu sao nghe ko biết chán. Một đặc điểm nữa là những single của anh, đối với mình thì ko phải nghe lần đầu đã thích ngay, single Negai trước đó cũng thế, vài lần đầu nghe ko thích, vứt đó, nhưng sau nghe lại thì càng ngày càng thấm, và giờ thì cực thích. Single mới này trong lúc Lesu ngủ, mình cứ nghe đi nghe lại mãi, và bắt đầu cảm nhận cái cảm giác nhắm mắt lại lắng nghe là cơ thể nhẹ bẫng, như có thể bay lên vậy.

Chỉ buồn một nỗi, năm 2011, lại một lần nữa bỏ lỡ tiết mục của Akikawa trên Kohaku… Mình cứ đinh ninh năm trước vừa diễn xong thì năm nay sẽ ko được mời nữa. >”< Ngốc quá… Năm sau hãy lại hát nữa Akikawa nhé!!!

Ròng rã cả ngày, về đến nhà lao vào tắm, rồi ngâm bồn nước nóng, dùng bubble bath của Lesu nữa, cảm giác refresh lại được đến 50%. :X

Mai lại chuẩn bị vung tiền vung sức tiếp thôi. =))

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 28 other followers