Mùa đông
Quần cộc áo phông
Chạy lông nhông.

Làm cho vui thế thôi, nhưng sự thật là mùa đông năm nay quá nóng. :| Và thật vui là đúng 2 đợt rét nhất mà dân tình kêu ầm giời lên thì ta vi vu tận Campuchia (34-35 độ) và Tây Bắc (tưởng rét hóa ra nắng nóng, lại quần cộc áo phông =.=). Mùa đông năm nay của ta chỉ toàn nóng chảy mỡ thế này thôi sao??? :( ( Đến Tết mà không lạnh được thì đập đầu vào tường mất! Tết với chả nhất!

Trái Đất đang nóng lên từng ngày. Elnino hiển thị ngày một rõ và rộng khắp. Ngay từ đầu năm 2010 đã có hiện tượng kỳ quái. Cứ thế này thì tương lai sẽ rẽ ngoặt chỉ trong vài năm thôi.

Mà tổ sư mấy ngày gần Tết này kinh vãi. Hôm qua 7h tối thò mặt ra khỏi nhà, đứng nhìn 5′ rồi thụt vào. Trong 5′ đó, quang cảnh trước mặt không thay đổi gì: đầu ngõ đông nghịt xe, và trong suốt 5′ đó, những cái xe đó không nhích được lên một chút nào. Tiếng còi xe, tiếng máy nổ, bụi, khói, màu đèn đường… tất cả quện vào nhau thành một bức tranh đặc quánh màu đất. Ở nhà thôi! Hẹn lại Chi lúc 8h.

1 tiếng sau – 8h tối thò mặt ra khỏi nhà – đi được rồi! 10h về nhà từ Lênin, bị tắc thêm 2 phát nữa. :| Tìm đủ mọi cách để tránh cũng không được, và nghĩ là cái này ngày thì đường shit nào cũng tắc, nên đành đâm đầu vào biển người. :-<

Mình thích Tết hay ghét Tết đây? Tổ sư nói chung Tết cái kiểu này mình đếk khoái! Chả hiểu là nghỉ ngơi hay hành nhau!

Hôm nay làm cúng ông Công ông Táo, mẹ còn mời cả khách của ba ở lại ăn, thành ra phải moi đống đũa trong tủ ra dùng. Nhờ có vụ moi đó mới phát hiện ra một điều kỳ diệu – đôi đũa đỏ của Nhật mà mình được tặng hồi Giao lưu cờ Vây năm 2004 hóa ra vẫn còn, nó không bị thất lạc như mình nghĩ. Lúc đó sung sướng lắm, cảm thấy không còn gì có thể hạnh phúc hơn, và chỉ muốn nhảy cẫng lên, tiếc là xung quanh nhiều người quá, nên chỉ dám đi đi lại lại khoe với mẹ, với chị “Đũa của con/của em nè, hóa ra nó không mất!”.

Đũa đỏ. Ừ, có lẽ mình bị dính với cái màu đỏ này từ lâu rồi mà không để ý. :| Tại sao thế nhỉ? Kim Ngưu vốn là bò, mà bọn bò thì cực ghét màu đỏ, màu đỏ khiến nó dễ sôi máu. Thế mà chẳng hiểu sao mình lại bị chính cái màu đang ghét đó cuốn hút. Giờ đang tưởng tượng, Râu mặc váy đỏ, đeo cà vạt đỏ, ngồi vừa ăn bằng đũa đỏ vừa dùng lap đỏ. Một cảnh tượng cứ gọi là vãi hay đi~

Mà kể ra cũng không khó hiểu lắm, bản tính mình vốn vậy. Trước giờ toàn kiểu bị ấn tượng bởi những thứ mình ghét. LOL. Điển hình là hồi cấp II, mình thích một thằng mà vừa gặp mặt lần đầu tiên đã bị nó chửi =)) trong khi cái thằng theo mình đến tận cấp III, nhà giàu đẹp trai, thì lại chẳng thích. :| Đời mình rồi sẽ còn tiếp diễn với những thứ đáng ghét (mà không thể ghét nổi) thế mãi sao? :(

Giữa tuần thì đột nhiên Ichi gọi lên lấy nhuận bút. =)) Dù chỉ có 440k thôi nhưng dù sao cũng là tiền, mà lại trong lúc túng quẫn, lấy luôn! Hơi ngạc nhiên vì sau nửa năm nó mới gọi lên lấy tiền. =)) Rồi hôm kia thì bạn Hằng ở đài truyền hình đến đưa đĩa phóng sự HSY, dài vãi, dài nhất từ trước tới giờ, mà đủ mặt tất cả mọi người. XD Trước Tết mình được nhận nhiều thứ quá, và 30 Tết sẽ còn được nhận cái máy ảnh từ Hói nữa, một điều tuyệt diệu! Chỉ mong mình hoàn thành xong bản dịch trước Tết, để trọn nghĩa vụ phần mình thôi. :P

Xong chuyện của mình, giờ đến chuyện nhà mình. Hôm nay em gà béo nhất, định khoe với Duy nhưng chưa kịp, đã bị làm thịt. :-< Ăn em í thì ngon thật đấy, nhưng nghĩ thế nào vẫn thấy tiếc, vì mình muốn chứng minh là gà nhà mình cũng có con béo không kém gì bọn gà Tây Bắc!! : ((

Nhà mình năm nay thật hay, trong 2 ngày được tặng 7 cây. :| Bạn nào đến nhà mình vào ngày mai trở đi chắc sẽ bị sốc vì quang cảnh mới. 2 cây hoa mộc, 2 cây lan, 1 cây cam, 1 cây hải đường, 1 cành đào. :| Trong có 2 ngày thôi đó, cứ tấp nập tới tới lui lui, sợ vật! May mà mình không rước cành đào rừng trên Mộc Châu về, không thì sân chắc không còn chỗ để đi nữa. =.=

Xem ra năm nay nhiều lộc đây. Từ giờ đến Tết không biết còn chuyện vui gì nữa không nhỉ? : x

後一週間はテットですよね。なんか気持ちね~。
私の日本にいる友達、ホイ君はテットに帰国します。彼は私にCanon EOS 450Dを買ってくれました。帰国の時、持って来ます。そのカメラを使ってみたい。それは最初の自分の金で買ったカメラです。
テウン君とホイ君と一緒にどこか見物します。そこで写したり、遊んだりします。このテットは楽しいそうな。
ホイ君、速く国へ帰ろう。

Hôm qua nhảy 34 Đảng Cộng Sản ở PetroVN. Hôm nay nhân xuống phòng ba mẹ in mấy thứ, copy luôn ảnh hồi ở bên Nhật sang lap này, và xem lại clip nhảy ở sân khấu vòm Jimanshi. Có cảm giác hồi đó với bây giờ mình nhảy cũng có đôi chút khác đi. Muốn kiểm chứng quá. Hình như hôm qua quay ở máy Quang, hi vọng Quang sẽ sớm up. : x

Nắng vùng cao
Tràn vào trong xe
Ấm lòng lữ khách.

Một ngôi sao rơi
Ngỡ ngàng
Chẳng kịp ước.

Mặt trời lên
Sao nhạt dần
Này, đợi tôi!

Sáng Lai Châu
Gà gáy
Vang vọng núi rừng.

Hừng đông
Lai Châu huyền ảo
Hiện trong màn sương.

Dải mây dài
Như một vương quốc
Nổi trên bầu trời.

Nắng sớm
Nhuộm vàng tóc em
Nụ cười Tây Bắc.

Trưa nắng
Đàn bò nhẩn nha
Gặm cỏ.

Hoa mận trắng
Tinh khôi
Một dẻo đồi.

Rốt cuộc rồi cũng quyết định đi. Và sau khi đi về nhận thấy đó là một quyết định không thể đúng đắn hơn. Nếu mình không đi, có lẽ mình sẽ phải cực kỳ hối tiếc, vì không biết đến bao giờ mới có cơ hội đi như thế nữa.

Lần đầu tiên lên Tây Bắc, đi bằng Land Cruiser, qua rất nhiều tỉnh. Và vì đi bằng ô tô nên được dừng lại ở rất nhiều nơi – chụp ảnh, ăn uống, thưởng thức không khí, tham quan… Từ Hà Nội tới Lai Châu và trở về đã đi qua: Hòa Bình, Mộc Châu, Sơn La, Tuần Giáo, Mù Căng Chải, Điện Biên Phủ, Lai Châu, Mường Tè, Mường Thanh, Sìn Hồ… Một chuyến đi 6 ngày nhưng có biết bao kỉ niệm, và so với chuyến đi Tam Đảo, có lẽ về mức độ đáng nhớ thì không kém cạnh gì. Tam Đảo và Tây Bắc, đây là 2 chuyến đi đáng nhớ nhất trong cuộc đời 22 năm của mình.

Chuyến này được đi chơi với Kame, Dâu Tây, quen thêm rất nhiều người, và may mắn được ngồi xe của chú Kiều trùm. XD Chú đi nhiều, có kinh nghiệm, hiểu biết nhiều, và thông thạo đường xá. Ngày nào cũng ngồi trên xe cả ngày, đến chiều muộn mới về khách sạn, nhưng ngày đầu tiên thì thấy mệt và chán, đến những ngày sau, càng về cuối càng thú vị. Thích nhất là buổi sáng 5h30 ngày thứ 2 ngắm sao tại khách sạn ở Lai Châu (trời trong vắt, mặt trăng đã lặn nên sao rất sáng), lội suối vào các bản dân tộc bằng Land Cruiser (sau đó bị ướt cả người, cả giày vì lội suối và mưa), và tắm nước khoáng nóng vào ngày áp chót (ngâm mình trong nước nóng, nghe nhạc của Akikawa, bao nhiêu mệt mỏi tan biến hết).

Ngày nào cũng phải uống rượu, xong rồi bắt tay – phong tục của người Tây Bắc mà. Mình cũng mới chỉ uống rượu từ 1, 2 tháng gần đây, nhưng toàn là uống ở nhà, mỗi bữa 1 chén cho ấm bụng, còn thì bản thân không thích rượu lắm (champain với vang không tính), nhưng lên đây thì thấy tửu lượng mình cũng không phải là tồi. :D Thích phết!!

Tối nay sẽ sang nhà Dâu cop ảnh, rồi sẽ up lên fb. Ảnh nhiều vãi đạn! Lần này đi cướp được (nhờ Kame) Canon 450D của anh Ninh, nên có nhiều ảnh đẹp.

Cám ơn tất cả mọi người vì một chuyến đi tuyệt vời! Em yêu Kame! Em yêu Dâu Tây! Cháu yêu chú Kiều!!! Yêu tất cả mọi người!!! :( ( *gào thét*

Suy lên tính xuống. Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ? Đi hay không đi??? Xem thời tiết thấy 2 ngày tới trời đẹp, ngày kia trời mưa nhẹ. Đi hay không đi???

Rồi lại nghĩ, chẳng mấy khi có dịp đi thế này, tại sao phải lưỡng lự? Tuổi trẻ mà không đi đến lúc già đi chó được? =))

Thế là xuống xin với mẹ, xin với ba, nói rằng thời tiết báo đẹp. Rồi lên nói với chị. Mọi người nghe thấy nói thời tiết đẹp thì cũng yên tâm cho đi. XD

Vậy là rốt cuộc mình vẫn sẽ đi Lai Châu, một nơi chưa tới bao giờ. :x Có cả Kame và Dâu, thật tuyệt!! XD

Quyết định trong vòng 1 tiếng. Xếp đồ trong vòng 30′. Chuẩn bị đi ngủ để mai 5h30 dậy nào! XD

ノート:日本語をタイプしてみる。:P

友達は一番大切です。

友達というのは大変な事があっても、最後まで私のそばにずっといる人です。一緒に笑う。一緒に泣く。

本当の友達は少ないいますが、もし会ったら、幸運わね。

ああ~日本へ行きたい。

Hôm qua đi hát karaoke ở Jaguarudi 116 Tuệ Tĩnh. =.= Mịe kiếp bọn này phục vụ mất dạy vãi, ăn nói thì vênh váo, lúc đi ra bảo nó đóng cửa thì nó đóng rầm lại, gọi bài thì phải ra tận nơi, nói tận mặt nó mới chọn, nói qua mic nó coi như đíu nghe thấy, đến lúc về thì vừa cầm được tiền phát là tắt, không cho hát nữa. =)) Mk bố mày mà còn làm báo thì bố mày cho mày biết tay. Có “Điểm đến của bạn” thì cũng phải có những cái “Những điểm không bao giờ nên đến”. =.= Nhân viên ăn mặc rõ lịch sự, đầu tóc bới tung rất mốt, nhưng toàn bọn vô văn hóa! Chẳng lẽ lội mưa lên tận Tuệ Tĩnh rồi đi kiếm quán khác? Bọn này đúng kiểu chỉ đón khách một lần. Mơ mà còn lần sau. =.=

Dù sao thì cũng phải qua 3-4 năm rồi mới được gặp lại anh Hoàng. 8-> Nghe ông này hát thì lại cảm thấy cái khoảng 3 tháng học thanh nhạc của mình chả là cái mịe gì. Giọng ông này chỉ luyện qua karaoke mà mềm mượt, cao vút và trong vắt. :| Nghe mà cứ lặng hết cả người đi. Thế mà cứ vài năm mới được nghe một lần là sao? :-<

Giờ kiếm một hàng karaoke 6 số tử tế sao khó thế? Hàng nào cũng đưa ra một list tiếng Việt dày cộp, nhưng tiếng Anh thì chả có cái mịe gì, hoặc có thì được có tí. =.=

Hôm qua thành ra hát được 4 bài tiếng Nhật, vì tiếng Anh chọn mãi, moi mãi chả được bài nào ra hồn.

Dù sao buổi đi hôm qua chẳng đã tí nào!! :( ( Muốn đi nữa! Lần sau đi mà có anh Hoàng, phải rủ cả Hân và Thông!!! :( ( À anh Hải nữa. XD Anh Hải ăn sái! :P

Có ai biết hàng karaoke nào hẳn hoi tí, chỉ tớ với. :(

NEWS UPDATES
2009.01.19

Vocalist Toshimitsu Deyama is going through a complicated situation right now. He is facing divorce and trying to leave his current record label and management office (Lemuria Island Records/Home of Heart Records/Healing World, Co, Ltd). He declared himself in bankruptcy due to not earning money for the past 12 years. The owner of these record labels, Masaya Kurabuchi, has been exploiting Toshi by not paying him for his work. Toshi’s staff, “TOSHI OFFICE” right now is also owned by Masaya, and shares the same personal as Home of Heart. In a nutshell, this means that all Toshi solo work sale incomes from 1992 to current date go to Masaya directly, and Toshi gets no money. Many newspapers are publishing more about the topic now, and details were presented in a press conference.

The situation is fuzzy right now, in every sense. We only know Toshi’s side of the story so far, and we’re missing a lot of legal details. Instead of judging things in our terms, let’s trust the Japanese justice system will take care of this. Speculation sometimes leads to very random ideas and theories, where people talk not knowing what lies are truths and what truths are lies.

However, and precisely because we can’t be sure of anything, as for now we believe the safest and most honest decision is to not buy any Toshi material, at least until the whole situation stabilizes. There is a high chance that if you buy Toshi material right now, you’re only gonna be helping to take money away from him. Remember the situation is subject to change, so use your own judgement.

In future happy news, a Toshi concert (produced by Yoshiki and guesting X members) is gonna be performed at February, if this concert is released, you can surely support Toshi by either assisting to the concert, or buying any goodies or a possible DVD that sprout from that concert. Yoshiki has decided to fully support Toshi in these hard times, so all money given to his productions is gonna help Toshi a lot.

If you’re worried about contacting Toshi, you should be aware of his situation in the world wide web. Because of his contract with Home of Heart, all official Toshi websites right now are owned by Masaya, and Toshi has likely no control over them, including all these:

http://www.toshi-official.com/
http://www.t-earth-official.com/
http://toshi.hw-ch.com/
http://www.hw-ch.com/
http://www.myspace.com/toshioffice
http://www.myspace.com/toshiwithtearth
http://www.youtube.com/user/ToshiEarthHealing
http://twitter.com/healingworldjp
http://ameblo.jp/blog-toshi/

This is the only website that we know for sure is under Toshi’s control (you need an account to see the mixi blog), this is where he posted about his current situation before telling it to the press:

http://mixi.jp/show_friend.pl?id=22035353

Remember that most of all, the best support you can give Toshi is just moral support, you can do it anywhere on the web by posting in high spirit your support towards him. We do not encourage starting hatred/flaming towards Masaya or Wanku, it’s no use and we can’t be sure of anything. The best way to face this is with humor and a smile.

The current X Boards thread to discuss the topic is here.