Tập lại động tác nguyên bản trong vòng 15′, có cái vẹo gì đâu. :| Vấn đề chả phải sửa hay không, mất mấy phút đâu, chỉ đơn giản là mình thấy khó hiểu, sao 10nin năm 08 lại chơi cái trò oái oăm như thế, chả thích tí nào. Somehow the feeling is like being betrayed. =)) Buồn cười!

Thông ơi, vậy là chúng ta chính thức chia tay từ đây, em trả anh về với “người ấy”. =)))))))))))))) (anh biết là ai mà, nhỉ? ;) ) ) Have fun! =)))))))))))))))))

Tối nay Kame rủ đi cafe, nghĩ lại thấy thật may vì mình đã ở nhà. :) ) Tối nay có 2 sự kiện nối tiếp nhau xảy ra.

Đang chuẩn bị rửa bát thì có tiếng ba nói vọng ra từ phía sân sau: “Mất con Pít rồi, cửa lồng mở”. Lúc đó cứ đờ người ra mà nghĩ rằng “Vậy là lần sau Duy đến ko còn được gặp Pít nữa rồi”.

Có tiếng Quýt sủa nhặng lên ngoài vườn, tiếng sủa rất lạ. Chạy ra xem thì ba nói có một con mèo trắng vừa nhảy vào vườn nhà mình. Quýt xồ ra khỏi hàng rào chắn, lao đến góc vườn, quát loạn lên nó mới chịu vào. Lúc đó mới thấy một con mèo trắng muốt tuyệt đẹp nằm nép dưới đám cây dây leo. Đang nhẹ nhàng dụ nó thì ba ra đuổi một phát, con đần này tót ngay vào chỗ chuồng chó. Ngu thế chứ lại! =.= Lúc đó chẳng nghĩ được gì, chỉ lao theo nó và gào toáng lên để con Quýt ko xử lý con mèo. Lo vãi đái! Mình ko muốn bi kịch lại tái diễn…

Con mèo này sợ quá nên làm liều, chui vào giữa mấy thanh sắt ở nóc chuồng chó, ko ra nổi. Lúc nhấc tấm tôn lên thì nó lại nép sát vào góc trong cùng của tấm tôn, chỉ cần tuột tay thả xuống là bị đè bẹp ngay. Cái tấm tôn với một đống đồ sắt vụn nặng chịch vứt lên trên, thế mà lúc giữ để con mèo khỏi bẹp mình chẳng thấy nặng gì cả. Và rốt cuộc thì nó cũng làm được một việc thông minh duy nhất đấy là chạy ra khỏi cái tấm tôn vào leo lên cây, tuồn sang nhà bên cạnh. Thở phào nhẹ nhõm, dù người thì nóng rực lên vì vận động nhiều.

Xong vụ con mèo thì lo đến Pít. Vào trong bếp thấy cái lồng trống trơn. Nhưng lúc đó lại nghĩ “Đang thời kỳ ngủ đông mà, chắc nó ko đi xa được đâu”, thế là nhìn ngó khắp bếp, một lúc sau thì phát hiện ra cu cậu đang cuộn tròn người dưới một cái giá để đồ ở trên cao, bám vào cái dây điện mà ngủ. Nhìn thấy nó rồi chỉ biết cười nhẹ nhõm. Gọi ba vào, chỉ cho ba, rồi nhân tiện tay vẫn đang đeo găng rửa bát nên đã tóm lấy nó kéo xuống. Chân tay con này bám chắc vãi, ba phải lấy gậy chọc mãi nó mới chịu thả ra. Mình bị nó cắn mấy phát, may mà có găng, ko thì rách tay. Rốt cuộc cũng tống được em í vào chuồng. =)) Sợ thật!

Chị Bông nói: “Nó chỉ muốn một cái chuồng to hơn để leo trèo thôi mà, nó chẳng muốn đi đâu đâu”. Có lẽ cũng đúng. :) ) Giá mà ba kiếm được một cái chuồng to hơn.

Rốt cuộc cũng yên tâm rửa bát được. Tự nhiên cảm thấy mình vừa làm được 2 việc tốt. :) )

Hôm qua đi mua sách với bà chị. Tìm thấy cuốn này:

170k. Mình muốn có cuốn này, nhưng hết sạch tiền. Thế là chị Bông bảo “Coi như quà Giáng Sinh nhé”. Vậy là được nhận món quà Giáng Sinh đầu tiên, trước tận 1 tháng, và có lẽ sẽ là món quà ý nghĩa nhất! XD

Mặc áo đỏ cộc tay của MJFCVN đi lượn phố vào ban đêm, ăn 2 que kem Tràng Tiền, về nhà thấy họng hơi đau. Nhưng giờ thì ok rồi. :) )

Sáng dậy từ 6h để leo lên Ba Vì, đi tiền trạm một hoạt động từ thiện của Heal The World. Ban đầu đăng kí có 5 người, sau khi MK và Johntuyenlv nghỉ, còn mỗi 3 người.

Đường xa, lạnh và bụi. Lôi quả áo bông to như cái chăn mà mình đã vứt trong tủ từ 10 năm nay ra để mặc. Không nghĩ sẽ có cơ hội mặc lại nó, vì thật sự là nó QUÁ ấm. Nhưng đi thế này mới thấy tác dụng. Hôm nay cốt lây cánh cụt.

Gió to, đổi hướng liên tục, mũ bảo hiểm bay ra sau, khẩu trang bay ra trước, tóc bay lung tung loạn xạ, mấy lần tuột cả kính, may mà tóm lại được. =.= Xong lại còn buồn ngủ, ngồi sau xe ông Tuấn mấy lần suýt rơi ra. =)) May vẫn về đến nhà an toàn.

Trời nắng. 3 anh em cứ thỉnh thoảng lại tung tăng chạy ra sân tắm nắng. Thích thật!! : x

Hôm qua ông Tuấn bảo: “Thằng Kiên dạo này cứ động đến Nhật Bản một tí là nó lại yosakoi, vì nó biết mỗi từ đấy”. Bản thân ông Tuấn chào mình đi ngủ bằng từ yosakoi. Hôm nay ông Tuấn với ông Dũng cứ thỉnh thoảng buồn mồm lại yosakoi. :| Chả hiểu thể loại gì. Xong tiện mồm thì gọi luôn mình là yosakoi, đếk cần biết (hoặc có biết cũng đếk cần care) tên mình là gì, cứ yosakoi mà gọi. Sau thấy gọi cái đó dài quá, gọi luôn là koi. =.= Mình bảo koi là con cá chép thì ông Dũng nghe thành con gà chết. =.= Gà chết là Hân dở chứ liên quan gì đến mình? Sau khi biết koi là cá chép thì lại tiện mồm gọi mình là cá chép! ~X( Rốt cuộc mình sẽ có bao nhiêu cái nickname nữa đây??? :-SS Giờ thành cá rồi! Thà làm cá hồi hay cá ngừ còn hơn. :-w

————-

Mùa đông có cái thú uống trà ăn bánh, thật là phê!

Mỗi tội no quá ko ngủ nổi…

Hôm nay đi lấy áo This is it. Ko đi được sớm nên ko qua nhà anh Tú được mà qua thẳng Triển lãm Giảng Võ (may, gần hơn là leo lên tận Hồng Hà =)) ). Qua thì hóa ra anh ấy đang diễn. Đùa chứ, sao đã định mang máy ảnh đi rồi, rốt cuộc lại vứt nhà??? :( ( Buồn hết cả người! Mang đi có phải chụp được anh ấy biểu diễn rồi ko??? :( (

Đến nơi phải đăng kí mới được vào, mình khai xừ đang làm ở VSMC. =)) Vãi! Vừa vào trong triển lãm thì nghe tiếng nhạc MJ, thế là biết ngay destination mình cần, lao vội đến, vừa kịp lúc anh Tú biểu diễn bài đầu tiên trong chuỗi 3 bài Scream – They don’t care about us – Quên rồi.

Xem live đúng là phê hơn xem qua clip nhiều. :) ) Hay vãi~

Anh Tú nhảy xong 2 bài thì mình đuổi theo ra sau cánh gà để lấy áo. :) ) Mặc dù vừa nhảy liên tục xong, rất mệt, nhưng anh ấy vẫn cố gắng cười, vừa hỏi chuyện vừa lục cặp lôi áo ra. Mình mới đăng kí vào diễn đàn, nhưng anh ấy biết nick mình, và nói “Hình như anh em mình gặp nhau rồi đúng ko?” – “Vâng, bắt tay nhau rồi ạ.” XD

Trong lúc chờ đến lượt 2, ba người trong Moondancer, 1 bạn gái nữa và mình leo lên tầng 2 của gian Mobifone ngồi nghỉ, ngồi rỗi ko có việc gì là lại thèm có cái máy ảnh, tiếc thế chứ! Ngồi cạnh anh Tú, hỏi han linh tinh. Nhìn gần mới thấy anh này giống… Snow White kinh khủng. =)))))))))))) Da trắng, môi hồng, tóc đen nhánh, mắt to, cười đẹp. =)))))))))) Ôi nhan sắc của anh!!! : x Ikemennnnn!!!! *gào thét*

Mới gặp lần thứ 2, coi như chẳng quen biết gì nhau nên cũng chẳng có gì để nói mấy, nhưng anh Tú rất thân thiện, thậm chí còn nhờ mình cầm hộ mũ và di động nữa. :) ) Dễ thương~

Quả cuối nhảy Dangerous đúng là phê phát điên!! :-SS Có mấy chị đằng sau mình cứ nói loáng thoáng “Ôi giống Michael thế”. :) ) Kết thúc bài là một quả phi mũ quá đỉnh. =)) Cái ông đứng quay ngay cạnh mình rúm hết cả người lại, ngồi thụp xuống vì sợ… mũ phi trúng. =)) Mũ chứ có phải dao đâu! Nhưng mà phải công nhận quả đó phi ngọt quá, trông cũng hãi thật. Nhưng mà rất cool!! : x

Lúc mình nhặt mũ lên, người thì bảo “Ô thế là lấy luôn à?”, người thì nhắc nhở “Trả lại cho anh ấy đi nhé”. Lúc đó đang sướng quá, bận cười nên chẳng giải thích gì, chỉ có vừa toe toét vừa nói “Vâng ạ” rồi chạy vào cánh gà trả mũ. Anh Tú nói gì đó đại khái như biết là phi ra hướng đó là ko lo mất mũ nên mới phi. =))

Lúc về bắt tay thêm phát nữa! XD

Thích quá thích quá thích quá!!! XD Mình hâm mộ anh Tú Michael thật rồi!! AAAAAAAAA!!!

Muốn được xem anh ấy nhảy nữa nữa nữa! XD

* Cái chính là thần thái rất giống Michael, mặc dù về kĩ thuật có thể là ko bằng một số người khác, nhưng biểu hiện lúc nhảy thật sự rất lôi cuốn. Trước khi kịp nhận ra, mình đã cười thật tươi từ lúc nào…

————–

Kondou thấy để stt Snow White, lớ xớ vào hỏi:

Tung MFH: đâu
Tung MFH: snnow white nào thế
Tung MFH: hê hê
Yatchan no Sushi: biến đi
Yatchan no Sushi: biết gì mà thò đầu vào
Yatchan no Sushi:
Tung MFH: k0 biết gì mới thắc mắc
Tung MFH: hê hê
Yatchan no Sushi: ko cho thắc mắc
Yatchan no Sushi:
Tung MFH: anh nhạy cảm với từ beautiful :’>
Yatchan no Sushi: là con trai đó
Yatchan no Sushi: còn nhạy cảm nữa ko?
Yatchan no Sushi:
Tung MFH: anh đi súc miệng
Tung MFH: lỡ nói năng linh tinh
Tung MFH đang trả lời
Tung MFH:
Yatchan no Sushi:
Yatchan no Sushi: chết đi

=)))))))))))))))))))))

Tối nay Hồng Anh cho 2 vé đi xem Kí ức về Matsuko. Đúng như anh Đạt nói: “Kí ức về Matsuko là một phim rất đáng xem”. Thật sự cám ơn Hồng Anh vì 2 cái vé.

Xem phim xong, ra về thì gặp Linh xinh ở cổng rạp. Lâu lắm rồi ko gặp nó, lâu lắm cả đội Betonamu Yosakoi Ren cũng ko gặp nhau, cùng lắm cũng chỉ có mình, Nhím và Hòa. Trời lạnh. Muốn ôm Linh nhiều hơn nữa…

Đi bộ về trên con đường vắng vẻ và lạnh lẽo, đột nhiên muốn kìm bước lại. Dù đã muộn nhưng vẫn cố đi thật chậm, thật chậm, để tận hưởng bầu không khí này lâu nhất có thể. Vừa đi vừa ngắm bóng mình đổ rạp dưới đất. Lòng man mác.

Rồi cuối cùng cũng về đến ngõ. Cái ngõ cụt sâu và tối, chỉ có vài ngọn đèn leo lét hắt ra từ vài ngôi nhà còn chưa ngủ. Một mình bước đi trong ngõ, tiếng quả chuông nhỏ ở điện thoại kêu leng keng, bất giác thấy nơi đây có gì đó vừa lạ lẫm, vừa quen thuộc.

“Đây là ngõ nhà mình mà, nhưng cảm giác này là sao?”

.:Leng keng:.

Những hình ảnh về cái đêm lang thang một mình trong khu phố cổ ở Asakusa lại ùa về.

Một mình.
Con phố nhỏ, tối, không một bóng người.
Tiếng chuông khẽ vang lên khi một làn gió đêm ùa đến.
Leng keng~
Giật mình.

Có cảm giác như mình đang ở một nơi không thuộc về thực tại. Ở một nơi không phải thế giới loài người. Ở một nơi chỉ có thể thấy, có thể cảm nhận, nhưng chẳng thể chạm vào.

Out of my reach…
.:leng keng:.

Perhaps no one of us has ever escaped from that dream…

Rồi mọi giấc mơ đều phải kết thúc.
Tôi bấm chuông cửa.
Xoạch!

Đi xem Dora-heita. Đúng như dự đoán, Hân và Hải hot boy ko thể về kịp vì ko xin nghỉ làm sớm được (phí vé! – trong khi vừa vào để cửa rạp đã thấy một bạn chạy ra hỏi còn thừa vé nào không cho bạn í – trông mặt quen quen, tự dưng nghĩ là bạn của Hân, ko biết có đúng ko =)) ). Vậy là chỉ có mỗi Thông hot boy đú đởn là xin nghỉ làm về xem phim. Mỗi tội đến muộn 15′, và đổ tại cái đồng hồ ở công ty. =)) Cười vãi hàng~

Phim quay phê vãi đạn, phục trang đẹp, background hoành tráng, màu thì thích thôi rồi! Khoái nhất cái kiểu phim cổ trang này là nghe mấy lão Samurai nói chuyện với nhau, giọng cứ gọi là vãi đạn, gằn, vang, đầy uy lực. Nội dung sâu sắc ẩn dưới những tình tiết hài hước và bựa nhân. Đã thế, sub tiếng Anh bên dưới thỉnh thoảng lại còn Blood and Tears với lại Sentenced. =)) Vãi đợn!

Xem phim xong cả rạp vỗ tay, yêu thế! :) )

Trong lúc đứng dưới cầu thang chờ Thông thì gặp cả Hime và em Vương 3V. :) ) Chắc cả Nga cũng đi nữa, nhưng mà ko gặp. Hime sau đó phải chạy sô sang Bách Khoa, vất vả ghê!

Mùa này là cái mùa giả béo rất thích nhé! : x Chỉ cần mặc quần bò ống rộng, áo len nam cỡ XL, quấn thêm cái khăn quàng to sụ nữa thôi là trông mình chẳng khác gì con gấu. Đứng cạnh khéo trông còn to hơn cả Thông. :) ) Thích thích! Mấy cái đồ to rộng đó che được hết cả bàn tay, cứ rụt vào trong đó là đủ ấm, chả cần găng. Đóng bộ to như một con gấu xong rồi tung tăng đi trên đường! =)) Người đi đường cứ gọi là ngoái lại nhìn đi!

Mùa này ngắm bé Nhím cũng yêu lắm, tròn xoay!! : x Nhìn chỉ muốn nhảy vào ngoạm ngoạm ngoạm!!!

Thích trời rét quá! XD Hi vọng Tết ít ra cũng phải lạnh được như tối nay! : x *gào thét*

Sau đợt mid-term ở lớp Toefl, nhìn thấy cái áo This is it của anh Thắng, mới biết đường mà vào mjfcvn.com. Rất may là mình vừa sign up thì đọc được tin sắp tổ chức SN forum. Mặc dù bỏ lỡ mất vụ xem This is it ngày khởi chiếu 6/11 và màn nhảy MJ free trên Mega, bỏ lỡ lời mời xem lại lần 2 của anh Tuấn Fantasy vì có hẹn, nhưng vẫn còn vụ SN để tham gia.

Đăng kí tham gia tiết mục mà cứ thấy gượng gượng, Yosakoi thì chả liên quan đến MJ, còn Beat it thì thậm chí chưa 1 lần ghép. Nhưng thật may, tất cả đều “khá là” suôn sẻ. XD Mọi người trong FC cũng rất thích màn biểu diễn của HSY. Mình lại nhìn thấy những nụ cười khi xem HSY diễn, những tràng pháo tay nồng nhiệt sau khi kết thúc bài. Lần nhảy Beat it, vừa ra đến giữa sân khấu, nhìn thấy ngay anh Thắng đang ngồi phía trước, thế là một phát quay nhầm hướng, đâm luôn vào mông con Quạ. =)) Hài vãi đạn!

Ấn tượng khi được xem anh Tú Michael nhảy, nhưng còn ấn tượng hơn rất rất rất nhiều nữa, khi đội chuẩn bị về, anh đã ra cám ơn và bắt tay mình. Anh Tú thật sự rất thân thiện, khi cười lại còn có má lúm đồng tiền nữa! XD Ấn tượng vì thấy anh Tuấn mặc vest trông rất đĩnh đạc và phong độ, khác hẳn lần đầu gặp ở quán nước – áo phông quần đùi. =)) Anh Tuấn thì nhiệt tình khỏi nói, lại còn mang cả nước ra mời đội. Cám ơn anh rất nhiều, nhờ anh mà bọn em được đến tham dự SN FC. Ấn tượng vì Mr MK dẫn chương trình rất hóm hỉnh, chỉ tiếc là chưa được chứng kiến tài năng của anh.

Buổi sinh nhật đó còn rất nhiều điều đáng nói, về những màn biểu diễn, về tất cả các thành viên tham dự, về phần sau chương trình mà HSY ko có dịp được chứng kiến, về những nụ cười, những giọt nước mắt, những lúc tất cả cùng hòa tiếng ca… Tất cả đều thật đẹp đẽ và lung linh. Chắc hẳn để có được ngày hôm đó, mọi người đã phải cực kỳ vất vả. Mình hiểu. Và mình muốn giữ cái cảm giác ấy cho riêng mình.

Cám ơn tất cả mọi người vì ngày hôm qua.

——

Vừa nhận được kết quả mid-term Toefl, cao nhất lớp – 91/120. Nhưng cũng chỉ là ăn may thôi, thật sự. Mình bị chê là weak pronounciation, grammar, sentences usage. Căn bản là cái hồi phổ thông ko chịu học tiếng Anh hẳn hoi nên phần basic bị lỗi trầm trọng. Ngần đó điểm là đủ để theo học Toefl B, để có quyền hi vọng vào khả năng học tập bằng Anh ngữ, nhưng vẫn chưa đủ để dám tin vào một cái học bổng. Muốn có học bổng, mình nghĩ, ít nhất phải được 100-110. Cô giáo nói từ 70 lên 90 thì ko quá khó, nhưng để từ 90 lên 100 hay từ 100 lên 110 thì là một chặng đường gian khổ.

Thi tiếng Nhật bị mất bài dịch, điểm tụt khủng khiếp. Đến lúc đi hỏi tại sao em ko có điểm dịch, các cô giáo thản nhiên nói “Thi nhờ lớp khác thì mất bài là đương nhiên rồi”. =.= Vậy là nếu có bận, ko thi được hôm đó, phải thi hôm khác thì chấp nhận là điểm sẽ bị tụt, ko đúng khả năng ư? Điểm giữa kì này nếu lấy vào cuối kì chia ra thì chắc chắn kì này đừng mơ đến học bổng. Bỏ qua thôi!

Cả tiếng Nhật và tiếng Anh còn chặng đường quá dài. Trong khi mình thì quá lười… :-< Ôi ôi~

Đêm nay bão về. Từ tối trời đã trở gió. Gió lạnh từng đợt dần xua đi cái oi bức của buổi ban chiều. Chạy ra sân để hưởng chút lạnh thì phát hiện ra mưa đang rơi, lất phất, nhỏ thôi, nhưng đó là những hạt mưa đầu tiên của tháng 11.

Một bộ quần áo mùa hè mỏng manh đã giúp tôi tận hưởng trọn vẹn từng giọt mưa, từng làn gió. Lạnh lẽo và cô độc, giống như trên thế giạn này chỉ có mình tôi và thiên nhiên.

Somehow I love this feeling…

Trong gió thoảng một mùi hương dịu ngọt. Hoa gì vậy nhỉ? Chẳng cần quan tâm, dù có tên hay không thì cảm giác nó đem lại vẫn thật thuần khiết. Cảm giác như thế giới xung quanh cũng đang được gột rửa.

Gió ngoài trời. Gió trong clip November Rain. Rít. Rùng mình!

Dưới dòng nước xối xả của Cơn mưa tháng 11, sắc hồng tươi của hoa hồng cũng bợt đi thành một màu trắng tang thương.

And it’s hard to hold a candle in the cold November Rain…

Giờ này cu Hói đang transcribe November Rain. Chờ mày về!

- Hey!
- Huhmm?
- Thanks, guy!
- Thank me? For what?
- Well, let see… Maybe you don’t know, but I do know. I think that’s enough. XD
- Eh? None sense! Baka!

Haha, you don’t need to know, just smile like you always do, my dear friends!

———————

Ngày hôm nay vãi đạn phết. Cũng tính là chạy sô!

Sáng dậy phát đi tắm rửa, make up, mặc váy cam rồi đi gói quà, sau đó đi ăn cưới anh Quang và chị Hồng Anh. Lúc đi đã định đeo khuyên tai Hân tặng, rốt cuộc vội quá lại quên… Ngồi ăn uống no say đến hơn 1h mới về. Buồn ngủ quá mức mà chỉ còn 15′ nữa để ngủ, thế là đặt chuông rồi lăn quay ra, ngủ say như chết. Chỉ 15′ mà cảm tưởng như đã ngủ mấy tiếng rồi. Dậy tỉnh táo vãi!

2h vác xe lên Japan Foundation lấy *thêm* vé. Nghe nói Nup đã thành công mấy lần nên lần này ta đánh liều. Đi được một lúc mới nhớ ra là quên ko mang obi nữ đi, thế là lại vòng về nhà lấy, vội vãi đái! Lên đến nơi xin vé thì bị chị phát vé nhận mặt “Hình như em này lấy rồi mà”. :( ( Ôi tôi khổ quá đi!! Sao mình chỉ đến lấy vé rồi biến, thế mà lại bị nhớ mặt là sao??? :( ( Đành kêu ca là hôm qua em mới lấy được 2 vé, mà bạn em bảo được 4 cơ, thế nên mới đến lấy thêm… :( Rốt cuộc thì cũng xin thêm được 2 vé. Hai~

Lên thì gặp Hà, Nup, Hồng Anh và Trương Linh. =)) Đùa, muốn ở lại chơi với mọi người thế mà nhìn đồng hồ gần 3h rồi, đành phải phi xe về đi học tiếng Anh. Hôm nay đang tính khoe anh Thắng là mình đã sign up vào MJFCVN và MJ Dancing Club, thế mà anh ấy lại ko đi… Hôm qua lên MJFCVN mới phát hiện ra anh Thắng đã có 1 vợ và 1 con trai 7 tuổi. 8-> Thật ngưỡng mộ!

Hôm nay lại bị phởn. Mịe kiếp bình thường giờ Speaking ngồi im như thóc, hôm nay thì bài nào cũng đòi được nói. =)) Nói bắt đầu organize tốt hơn rồi, nhưng lại xuất hiện thêm cái khoản “à ừ” mà trước đây ko có, thỉnh thoảng nói cuống quá toàn bị đứt mất đuôi của từ. =)) Thôi nhưng mà cũng nên vỗ tay cho tinh thần học tập chứ nhể? :) ) Nhưng mà hôm nay *lại* cúp học tiếng Nhật đó… Thế nào cô Nguyên cũng lại thắc mắc! :( ( Khổ thân cô…

Học xong phát cuống cuồng qua viện của Hân đón xong vượt qua đống đường đầy người để tới văn phòng. Gần 5h30 mới tới nơi, vớ lấy quần áo mặc trùm hết ra bên ngoài, make lại veo phát là tạm xong. Nhưng vì Trương Linh nói là bảo Hoàng đánh thêm mắt cho đậm lên (màu mắt của mình ko đậm nổi :-j) nên ra xin Hoàng một tí, ai ngờ Hoàng cho cả mấy tí. :) ) Nhưng mà hôm Halloween yêu bạn Hoàng 1 thì hôm nay yêu bạn Hoàng lên mức 2 rồi, bạn í make cho mọi người phê vãi!! : x Nhìn ai cũng rất đẹp và vừa phải. Cái mặt mình hôm nay được bạn Hoàng make thêm cho trông thật khả dĩ. Lúc sau quay ra nhìn Haru cũng muốn nhảy vào chụt cho một cái! :) ) Yêu yêu yêu!!!

Diễn đến nơi mà bố Duy thì kêu bận ko đến được, nhờ Kondou thì 6h30 gọi điện cho mình bảo anh vẫn đang ở ngòai đường, chưa đến. =.= Mịe, may mà Thông chịu đi, ko thì một mình Hoàng chân yếu tay mềm phải xác một lô đồ, lại còn phải quay phim chụp ảnh 2 tay 2 súng nữa thì sau về chó nó tha mất (còn toàn xương mà).

Lúc nhảy Torakku, vừa nhảy vừa để ý đến khán giả xem phản ứng thế nào. Đúng như anh Thông nói, 2 bàn đầu đúng là “phong cách của cao thủ” – ăn ra ăn, xem ra xem. Và thấy rõ là họ khá hứng thú với màn biểu diễn của đội. Sau đó thì phát hiện ra cái màn hình chiếu trực tiếp buổi diễn. Ô mặt mình kìa! Ô Quyên kìa, sao Quyên lại nhảy chậm thế kia, hay mình lệch nhịp? Lúc sau thấy mình xuất hiện nữa mới phát hiện ra là hình trên đó bị chậm nhịp. =)) Đến lúc nhảy 10nin thì chả còn biết gì nữa, khán giả với màn hình cũng mặc, chỉ biết có nhảy và hát thôi, mà cũng chẳng quan tâm đến việc người ta vỗ tay có nhiệt tình hay ko, mình làm tốt việc của mình thôi. Với 10nin lúc nào cũng thế, luôn có cảm giác là “show the best of mine” mà ko một chút áp lực (mượn câu của anh Thông tí nhé).

Diễn xong lôi nhau ra 123 ăn, vẫn là món cơm rang trộn một đống tương ớt và tương cà như mọi khi, cướp được thêm miếng sườn của anh Thông. Ngon ngon ngon~ Hôm nay ngồi chém gió lắm quá thành ra ăn chậm vãi. Đến lúc được để im cho ăn thì veo phát là hết đĩa. Nhưng nói gì thì nói, tớ cũng cảm thấy khá phảm cảm khi mọi người bỏ thừa đồ ăn. Tớ có thể ăn hộ, sẵn lòng ăn hộ, nhưng bụng tớ ko phải ko đáy, chẳng thể nào mà ngốn hết được, mặc dù nhìn đống đồ ăn ngon lành bị vứt lại rất đau lòng.

Nhân tiện, lúc về bạn Èo send cho cái này – clip hài dựa trên Beat it của MJ, nhưng cứ xem đi, nó ko chỉ đơn thuần được làm ra để cười đâu:

Ăn uống no say xong thì Thông đèo Nhật Linh về, mình với Hân bám càng, gọi là đi hóng gió. Đường mát vãi đạn!! Kimochi na~ Cứ mỗi lần ra đường với cái không khí chẳng nóng cũng chẳng mát thế này, và gặp những luồng gió trời lồng lộng, mát lạnh, lại nhớ đến cái hồi thằng Hói còn chưa đi Nhật, 2 đứa đèo nhau và mình đã nói với nó Kimochi là thế nào. :) ) Cảm giác về tự nhiên thì lúc nào cũng remain the same!

Đưa Linh về rồi, tự nhiên sờ túi phát hiện ra ko còn di động. :| Lo phết, nhưng tự dưng có cảm giác nó ko thể mất được, vì nhớ chắc chắn lúc về văn phòng nó vẫn còn trong túi. Hân gọi điện thì hóa ra mình để quên ở 123. =)))))))))))))))) Đùa hớn quá quên cả đồ đây mà! Hiếm khi mình quên đồ lắm, nhất là điện thoại. Quay lại thì cửa hàng đã đóng cửa, nhưng vẫn vào lấy được! XD

Về nhà, tự dưng muốn nhảy vào chơi với bà chị, nhưng chị ấy đang ru Nhím ngủ. Tự dưng thấy trống trống. Uhmm, mọi người đều có việc phải lo mà. Chỉ một đứa trẻ con rảnh rỗi như mình mới phởn phơ và thích dựa dẫm thôi… Lớn lên coi nào, úm ba la~

“Nếu vì là người lớn mà ko được trêu đùa thì tớ chả thèm” – hồi trước Ban đã nói câu này, ko biết còn nhớ ko. :) ) Nhưng giờ thực tế đã chứng minh là cái “người lớn” đó rốt cuộc đùa còn ác hơn cả trẻ con đó. =)) Mình cũng muốn trở thành một người lớn như thế! XD Học tập học tập!

Dài nhỉ? :) )