The bizarre journey of Mr. Passport and Ms. Russian visa

IMG_5094.JPG

Difficulties and insecurities before this peculiar trip have distressed me these whole 3 months. So many times I even thought about giving up on it, which would lead to throwing a 710$-airplane-ticket out of the window. But none of those things was as thrilling and head-aching as this story I’m about to tell you now. It’s about my Russian visa.

Being a foreigner living in Japan, my visa application procedure would be different from a Japanese’s, thus no travel agency wanted to offer the service. I would just apply the visa by myself without a second thought if I didn’t need an invitation letter from Russia. Apparently Russian visa application required more papers and was stricter than many other European and Asian visas, plus, we foreigners needed the original copy of the invitation, while Japanese only needed a scan data sent from Russia, and no matter how many times I tried to call Russian embassy, no one answered. Right at that time, a friend in Vietnam told me it’s much easier to apply for Russian visa in Vietnam, and I was about to go back to Vietnam, so I asked him to help me obtain the invitation and after I brought my passport back home, he would help me obtain the visa as well.

He was kind enough to come to my house right after I arrived to collect my passport, but not long after that, I realized I needed the passport to flight to Da Nang, as my Vietnamese ID had already been expired. The next morning, he visited again to return my passport. That meant I would not have enough time after the Da Nang trip to apply for visa in Vietnam, so the only choice was to bring it back to Japan and apply in Japan.

Thing was, he already applied for the invitation letter but the information in the letter was different from my actual schedule so I could not use it in Japan (but the chance for it to get accepted in Vietnam was much higher). I had thought about many ways to deal with this unexpected problem, and finally I chose to send my passport back home through a friend who was accidentally about to travel back to Vietnam from Japan. The passport came to his hands and he brought it, together with other documents, to the embassy. The procedure took 2 weeks, unexpectly long. After finally obtaining it successfully, he told me that actually the invitation letter got rejected so he had to order a new one, that’s why it took so long.

Then, the last question was how to send it back to Japan safely. I was thinking about FedEx, but that’s too expensive. And again, Fortuna was at my side. Another friend from the same dancing team would go back to Japan 2 days before my departure and she agreed to bring my passport back. However, she was living very very far away from Tokyo, so I prepared a sending form with my company’s address on it so she could send it right after coming back to Japan. Yesterday morning, she sent it to me, and today’s afternoon it arrived my company eventually.

1 day before departure, for the very first time I believe that my trip is really coming true.

Nam tính

Sự nam tính quả là có rất nhiều cách thể hiện, và khi bạn thể hiện nó ra không phải để lấy điểm trong mắt đối tượng của mình, mà là với một người bạn, thì nó càng trở nên đáng trân trọng hơn. Bởi vì đó không phải chỉ là bạn đang cố gắng tỏ vẻ mà nó là tính cách thật sự của bạn.

Đợt về hẹn mọi người đi xem phim, hẹn được 3 đứa. Đến hôm đi xem thì bão về. Lúc mình tới rạp thì trời mới gọi là hơi mưa mưa thôi, nhưng một lúc sau nhìn ra đã thấy trắng xóa trời, sấm chớp đùng đùng. Nhưng thấy các bạn nhắn tin cho nhau đi đón các kiểu nên nghĩ là chắc thời tiết này vẫn gọi là “trong khả năng đi được”.

Đến giờ hẹn, một chú xuất hiện, đầu tóc tả tơi, người ướt sạch. 10′ sau, một chú nữa xuất hiện, nhưng ko đi kèm đứa còn lại – đã bỏ cuộc vì bão quá kinh. = ))

Nhân vật muốn nói đến ở đây là chú đầu tiên. Lúc ngồi xem phim cạnh nó, chạm vào thấy người nó lạnh, chỉ nghĩ đơn giản là da nó mát. Nhưng giờ nghĩ lại thì có lẽ là do mưa làm nó lạnh đến mức vào trong nhà cả tiếng đồng hồ vẫn không ấm lại được. Có lúc thấy nó quay đi vắt vạt áo bị ướt, mình hỏi không mặc áo mưa hay sao mà ướt hết thế thì nó nói phóng xe qua cầu VT bị mưa đánh bạt nên ướt sạch người. Nó nói vì nếu không đi hôm đó thì “không biết bao giờ mới gặp được Râu”.

Mọi việc dừng ở mức “mẹ ơi mưa bão thế mà chúng nó vẫn cố đến chơi với mình cảm động quá”, nhưng sau khi kể lại chuyện với mọi người ở nhà, nhìn biểu cảm của chị mình khi nhắc đến những từ “xe máy”, “cầu VT”, “bão”, và nghe mọi người kể về cơn bão, mình lạnh cả người. Cái thứ bão mà năm nào cũng gây ra cây đổ chết người và vô vàn các hiểm họa khác, thế mà cái tên nhóc bé xíu đó lại dám phi thân qua cái cây cầu khủng khiếp trong cơn mưa trắng trời. @_@ Tưởng tượng ra cái viễn cảnh đó thôi cũng đủ khiến mình sợ phát khiếp.

Và tự nhiên, từ lúc đó, cái hành động điên rồ kể trên đã trở thành một trong những “định nghĩa” về nam tính của mình, nhất là nó bắt nguồn từ một cậu nhóc gầy còm chứ không phải từ một anh chàng lực lưỡng.

Nhưng dù rất cảm động, mình vẫn mong sẽ không có lần tiếp theo khi nó hay bất cứ ai phải đâm đầu vào nguy hiểm chỉ để đến chơi với mình. :<

Ps: chú còn lại chắc hẳn cũng bị mưa gió quật tơi tả, nhưng vì lúc đến nó vẫn khô ráo và khỏe khoắn phớ lớ lên bớt thấy thương. = )) Không nhờ có nó search giờ diễn và lặn lội đi mua vé từ trưa thì tối có bão hay không cũng không có vé mà xem. Xếp hàng đông vd!

19th Shinsengumi Festival

Tags

, , , ,

Ngày 8/5/2016 – Lễ hội Shinsengumi lần thứ 19 được tổ chức tại thành phố Hino, nơi sinh của phó cục trưởng Hijikata Toshizou và đội trưởng đội 6 Inoue Genzaburou. Đây không phải là lần đầu tiên mình tới Hino. Từ hồi chưa đến sống ở Tokyo mình đã từng tới thăm mộ Hijikata, và lần thứ 2 là năm ngoái đến bảo tàng Tư liệu Hijikata Toshizou. Thế nhưng lần tham dự lễ hội này đã cho mình thấy có quá nhiều thứ liên quan đến Shinsen ở đây mà mình không biết. Ví dụ như mình đã không hề nhận ra Hino là nơi sinh của Gen-san, có cả bảo tàng Tư liệu Inoue Genzaburou, nhà của Gen-san và mộ, còn có cả bảo tàng Shinsengumi và rất nhiều dấu mốc liên quan đến Shinsen nữa. Tuy nhiên hôm nay tham gia lễ hội từ sáng đến chiều tối nên không có thời gian, đành hẹn một lần khác quay lại.

6h14 mình ra khỏi nhà, chạy bán sống bán chết để lên kịp tàu lúc 6h27 và tới điểm tập kết lúc 7h30. Vừa đến ga, đang loay hoay tìm đường (vì google map chỉ cho đường vòng nhìn đã thấy ngu) thì thấy vài người kéo vali con, đoán là để quần áo và đồ hoá trang, liền biết là mình đi đúng hướng. Vừa vào sân trường tiểu học (nơi tập kết) đã thấy một nhóm người mặc đồ Shinsen đứng phát quần áo và phát kiếm cho người tham gia. Nghe nói mỗi năm chỉ chuẩn bị đồ cho 100 người, nên khả năng đăng kí mà không dc chọn là khá cao, vì vậy có khá nhiều người tự mang hakama và kiếm của bản thân đến.

Thay đồ xong, ra ngoài sân đứng chờ thì là một quang cảnh khác hẳn. Y hệt như nơi tập trung của Shinsen ngày xưa vậy. Cả một tập đoàn vài chục người mặc đồng phục xanh coban đứng rải rác trên sân cát nói chuyện, chỉnh đồng phục, luyện kiếm…

13119037_10153551228277548_3760776704379330982_n

Sau khi tất cả 10 đội đã chuẩn bị xong, người phụ trách cho mọi người khởi động bằng một bài kiếm. Giờ thì chẳng còn thể nhớ nổi phải làm những gì vì nó khá dài mà cho tập có mỗi 2 lần. Nhưng lâu lắm mới lại được cầm kiếm thật, rút kiếm thật, chém kiếm thật và tra kiếm thật vào bao, cảm giác thật tuyệt! Và đó là lúc cảm giác háo hức và phấn khích bắt đầu.

Mỗi người được phát một tấm vải viết tên các thành viên trong Shinsen (nghe nói là tên người thật hồi đó), và tên mình là Saitou cái gì gì đấy ko đọc đc. = ))

13177406_10153552218127548_6672380111637119325_n1

Ban đầu chỉ có toàn quân lính, sau khi di chuyển tới đền Wakamiya Atago mới thấy ban lãnh đạo. Đứng từ tít cuối đoàn nhìn lên phía đền thấy Hijikata đang đứng nói chuyện với Kondou mà suýt gào lên. : (( Cục trưởng và phó cục trưởng kìa! Mình đúng là một phần của Shinsengumi thật rồi!!!

13178791_10153552218062548_2057458905379585461_n

Sau đó Hijikata lên chào hỏi và khuấy động tinh thần mọi người. Anh ấy không cười nhiều, có cười cũng chỉ rất nhẹ, và khi phát biểu thì mặt lạnh tanh, nhưng vì hồi hộp nên nói sai mất mấy lần. Nói sai xong tự động sửa lại, mặt vẫn lạnh tanh, nhưng mọi người thì ko ai nín được cười. Vì là nhân vật chính của lễ hội nên được yêu cầu phát biểu rất nhiều, mà pha trò cũng giỏi nên tinh thần lên cao lắm.

Đứng trong sân đền, nghe lời kêu gọi và chỉ thị của Hijikata mà tưởng tượng ra (một cách rất thực) là mình đang thật sự ở vào những năm 1860, trong bản doanh của Shinsen, và làm việc dưới trướng của Hijikata. Cái cảm giác lúc đó giống như là nửa tỉnh nửa mê vậy. Sau đó Hiji ra lệnh cho tất cả quay 180, hoá ra là để chụp ảnh. Thế là mình từ cuối đoàn trở thành hàng đầu luôn, Kondou Isami ngồi ngay bên cạnh! : (( Thấy may khủng khiếp!

Mình được phân vào đội 1 của Okita Souji, khá là ngạc nhiên, và cảm thấy vinh hạnh nữa. Đội trưởng của mình là một chị khá nhỏ con, rất thân thiện nhưng mặt kiểu ngầu, ko cười mấy. Lúc đầu mình còn đang mải ngắm Hiji nên không để ý mấy, nhưng trước khi vào đoạn chấm điểm của diễu hành cho từng đội thì chị ấy tập hợp mọi người để bàn xem làm trò gì gây ấn tượng, lúc đó chị ấy xoay kiếm đẹp và dứt khoát khiến mình suýt rụng tim! Đội trưởng đội mình cool quá! Đúng là Okita có khác!!! >.< Mà cục trưởng đội trưởng đều là những người đc tuyển chọn trong số 40 thí sinh tham dự contest ngày hôm trước, nên hẳn nhiên người thắng cuộc phải cool rồi!!! >.<

 

13133226_10153552129722548_7891799572963790754_n

Địa điểm diễu hành ở gần ga Hino, trong khi cả đoàn lại đang ở một ga khác nên tất cả lên xe bus để di chuyển. Lúc lên xe thì cứ nghĩ chỉ có Đội 1 thôi, hoá ra Đội 2 cũng lên đủ, và còn thừa đúng hai chỗ, thế là Hiji và Kondou lên ngồi, ngay trước mặt mình!!! @_@ Kiểu thấy may mắn lần 2, may vd mà cuồng loạn hết cả lên mãi mới dám xin chụp ảnh. Cuồng loạn quá chụp rung cả tay thế là phải nhờ người khác chụp lại hộ. =.=

13151785_10153552218177548_6818990113256044216_n

13173906_10153552218187548_186754177934041596_n

Hijikata mặt trắng quá phải trang điểm bôi trét vào cho đen đi. Nhìn da mặt với da cổ 2 màu khác nhau buồn cười vãi. =))

13164241_10153552218137548_8877040358582944677_n

Lúc tập trung Đội 1 để chụp ảnh cùng đội trưởng, mình bị dồn xuống hàng 3, tức là lúc di chuyển thì ko gần đội trưởng nữa, nhưng đến khi vào ảnh thì xếp tuần tự từ trong ra ngoài nên số 3 (ko tính người cầm cờ) lại là số đứng cạnh đội trưởng luôn. Này thì may lần 3! @_@ Cảm giác hôm nay cứ dính đến ảnh là may vd!!!

Trước khi chính thức bước vào diễu hành thì mọi người nghỉ ăn trưa. Và hộp cơm trưa nó như thế này này.

13177074_10153552218247548_6945503594701956542_n

Khổ cái là trông thì đẹp chứ chẳng thể nuốt nổi trong cái nóng và khô của cái ngày hôm nay. Làm mình lại nhớ đến những suất cơm hộp kinh khủng khi HSY và Nakama sang Nhật diễn. Rốt cuộc mình đã phải bỏ dở một ít. : ((

Được nghỉ trưa gần 2 tiếng lận, nên được chứng kiến rất lắm thứ buồn cười. Ví dụ như cảnh Hijikata cầm hộp cơm trưa đi quanh phòng bảo mọi người là ghế có nhiều lắm nên nếu chỗ nào thiếu thì đến lấy thêm. Rồi cảnh Kondou đang quỳ dưới sàn chụp ảnh cho hai bạn gái, bình thường là gái lao vào chụp với Kondou, đằng này cục trưởng lại phải đi chụp hộ… Rồi thì trên sân khấu ca sĩ hát những bài có liên quan đến Shinsengumi, và kêu gọi mọi người có thứ gì trên tay thì vung theo điệu nhạc, kết quả là đây:

13133368_10153552218347548_5419456837136247733_n

13151827_10153552218387548_5545371542580619450_n

Đứng cả lên ghế mà múa cơ. =.= Mình đang mải đi chụp ảnh, quay qua quay lại đã thấy một lố nhún nhảy, trên tay là nào cờ nào quạt nào gươm. @_@ Sợ thật!

Rình mãi mới tới lượt xin chụp ảnh với Kondou và Hiji, mà lúc hỏi thì Kondou lại bảo là đến giờ phải ra chào hỏi khách tới xem nên để ra ngoài sân chụp sau, thế là mình và 2 bạn quen ở đó rồng rắn nối đuôi theo sau hai người kia. Bạn đằng sau đặt tay lên vai mình tạo thành đoàn tàu mà mình ko dám làm thế với Kondou đi trước. Huhu nghĩ lại mà tiếc!!! : (( Anh ta hiền mà có phải cục trưởng thật đâu mà ngại chứ. Lúc đấy mà đặt tay lên vai người ta có phải vui ko. : ((

13151565_10153552218397548_5196725393747748802_n

Cả Kondou và Hiji năm nay đều trẻ nên nhìn thích quá hú hú~ Mỗi tội mọi người cứ thắc mắc tại sao lại hoá trang cho Hiji đen hơn Kondou. = ))

13091932_10153552218497548_5228372795355885540_n

Trong lúc bạn tiểu đồng của Hiji đi đâu ko biết thì mình đã chiếm được cờ tên của anh ta và xin chụp cùng. Chụp xong thì hai người đó phải ra chào khách mà bạn tiểu đồng vẫn chưa quay lại, thế là mình cầm cờ của Hiji phải chạy theo. Ôi cái cảnh lóc cóc cầm cờ chạy theo sau lưng phó cục trưởng đang oai nghiêm đi phía trước dẫn đoàn thật là khiến trái tim thiếu nữ thổn thức mà. : (( Tôi không cần gì hết, chỉ cần được cầm cờ đi theo hầu anh thôi!!!!!

Một lúc sau thì bạn kia quay lại. Huhu bạn í xinh đẹp khủng khiếp nên phải trả Hiji lại cho bạn ấy thôi. : (( Trái tim thiếu nữ tan tành!

Nghĩ trưa xong là 2 tiếng diễu hành liên tục ngoài trời. Mình đi hàng đầu Đội 1 nên có thể thấy Okita ngay trước mặt, rồi tới Kondou ở xa hơn một chút, và đi tiên phong là Hijikata.

13165897_10153552218077548_3297961851096677777_n

Đã có rất nhiều lúc mình muốn lôi điện thoại ra để ghi lại khoảnh khắc đi đằng sau các cục trưởng – đội trưởng và đi cùng với Shinsen ấy mà ko thể, bởi vì đã là một phần của đoàn diễu hành, tức là một thành viên Shinsen thực thụ, thì trên tay chỉ có thể cầm chuôi kiếm trong tư thế sẵn sàng. Cứ chỉ đi như thế suốt dọc đường, mắt nhìn trước, tay đặt tsuba, bước chân theo sau đội trưởng thôi nhưng không hiểu sao một thứ lòng tự hào to lớn cứ thế trỗi dậy. Phải, bởi vì mình đã make-believe rằng mình đang làm nhiệm vụ, đang bảo vệ Okita Souji. Make-believe thì sao chứ, ở Neverland người ta có thể làm mọi thứ bằng make-believe.

Vì là đại diện của lễ hội nên các cục trưởng và đội trưởng khi đi qua khán giả đều quay ra vẫy tay và cười thân thiện, sao thấy giống hoa hậu quá. Cứ nghĩ thế mình lại buồn cười. Nhưng Hiji và Kondou thì vẫn giữ rất đúng tính cách nhân vật. Hiji luôn nói với giọng trầm, điềm đạm, làm trò cũng với mặt lạnh và giọng trầm. Kondou thì cứ giằng được mic là gào vào đấy, rồi trong lúc Hiji chụp ảnh phía trước thì múa máy đằng sau. Khổ cái là ông này hô hào mọi người kiểu gì mà nghe hào hùng lắm, nhưng kết thúc xong thì mọi người chẳng ai biết phải hô theo timing thế nào, nên là lúc nào cũng mỗi người hô một phách. Khổ thân cục trưởng. Đội trưởng Nagakura Shinpachi của Đội 2 bên cạnh cũng rất cool. Là một cô cao lớn, giọng to, lúc nào cô ấy dặn dò gì bên kia là bên này nghe thấy hết, mà ngầu vừa thân thiện trời ơi là trời~~~ Trái với Okita đội mình thì rất nhỏ nhẹ, nhưng nhỏ nhẹ kiểu cool cũng rất hay. >.< Fangirl quá!!! Các đội khác ở xa nên ko để ý, nhưng Harada của Đội 10 cũng siêu cool, là một chị tóc dài xinh đẹp có răng khểnh nhưng giọng khoẻ và rất khệnh. Nhìn thấy có dáng của Odoriko của Soran lắm. = )) Và đội 10 của chị ấy chính là đội được giải.

Sau lễ trao giải và lễ bế mạc, Hijikata lên phát biểu, lại sai mất mấy chữ và bày trò để mọi người cười. Mình không nhớ nổi anh ta nói cái gì nữa, chỉ nhớ lúc đấy cười oặt cả bụng, mọi người vỗ tay rầm rầm. Sao lai có người vừa tài giỏi vừa dễ thương thế chứ! : (( Dù Hiji đã cố gắng làm mọi người bớt mệt mỏi bằng cách gây cười rồi, nhưng mình vẫn cứ rơm rớm nước mắt, vì vị phó cục trưởng kia sắp không còn đứng lên nói trước mọi người nữa, và mình sẽ không được đứng im ngắm anh ta nói nữa. Rồi cả cái lúc Hiji phát biểu xong và Kondou gọi vang lên “Toshi!” thật là muốn đập đầu vào gối mà. : ((

Và rồi thì mọi thứ cũng đến hồi kết thật sự. Cả đoàn lại di chuyển bằng bus về tượng Hijikata để làm lễ riêng cho những người tham gia. Nhìn cảnh quân sĩ mặc đồng phục đứng dưới tượng Hiji, lại trong tiếng nhạc nền của Taiga Drama Shinsengumi của NHK nên mình cứ đứng đó quay ra chỗ ko ai nhìn để khóc. Vừa lau được mắt đi thì quay ra thấy Kondou đang rảnh (vì Hiji đi chụp ảnh với gái) đứng múa theo điệu nhạc, mắt mơ màng nhìn lên trời. Trời ơi lôi dc cái điện thoại ra thì nhạc hết. : ((

13173801_10153552218832548_4627069177775151586_n

Bài phát biểu cuối cùng của Hiji có sự phá đám của lão to mồm dễ thương Kondou Isami, làm tất cả mọi người phá lên, nhưng rốt cuộc đến khi hô theo hai người đó, nước mắt coi như là thành dòng luôn. Thôi thế là hết thật sự rồi. Dù mình có cố níu kéo ở lại chụp ảnh sau buổi lễ, cố thay đồ thật chậm hay cố lượn lờ trong ga biết đâu nhìn thấy đc bóng dáng ai đó quen quen đi từ khu diễu hành ra, nhưng lúc đó tất cả đã trở lại thành người thường, ko còn ai khoác trang phục Shinsen nữa. Cả một ngày trời thuộc về đội quân mà mình ngưỡng mộ, dưới trướng người mình kính trọng, cảm thấy mình sống có ý nghĩa, rằng mình sống để được chứng kiến cái ngày này, vậy mà chỉ trong vỏn vẹn 30 phút, tất cả đã tan biến, tất cả trở lại thực tại và không còn Shinsengumi nữa. Cảm giác như dù chỉ là make-believe nhưng dường như cái lẽ sống mà mãi mình mới tìm ra ấy vừa bị phá vỡ thành nghìn mảnh.

Ngày mai đến để làm gì khi mà phó cục trưởng không còn đứng lên kêu gọi mọi người nữa, khi mà không còn ai trong trang phục màu xanh đi tuần cùng nhau nữa, khi mà người mình yêu mến không còn ở bên cạnh mình nữa, dù tất cả những gì mình nhìn thấy chỉ là tấm lưng rộng của anh ta…

Nhưng, còn một điều khác khiến mình buồn hơn là, mình nhận ra đây chính là những thứ đã đưa mình tới Nhật, đã khiến mình yêu mến và cảm phục đất nước này, và rằng chỉ 2 năm ở Tokyo đã khiến mình chán ghét mọi thứ đến mức quên bẵng đi mất lý do mà mình yêu đất nước này đến thế. Đáng lẽ Nhật đã trở thành quê hương thứ 2 của mình, nếu mình chưa từng đặt chân đến Tokyo. Nhưng thôi, cũng là để thấy nhiều mặt của cuộc sống, và thấy rằng mình không hợp với thành phố lớn.

INFP

INFP PERSONALITY (“THE MEDIATOR”)

INFP personalities are true idealists, always looking for the hint of good in even the worst of people and events, searching for ways to make things better. While they may be perceived as calm, reserved, or even shy, INFPs have an inner flame and passion that can truly shine. Comprising just 4% of the population, the risk of feeling misunderstood is unfortunately high for the INFP personality type – but when they find like-minded people to spend their time with, the harmony they feel will be a fountain of joy and inspiration.

INFP personality

Being a part of the Diplomat (NF) personality group, INFPs are guided by their principles, rather than by logic (Analysts), excitement (Explorers), or practicality (Sentinels). When deciding how to move forward, they will look to honor, beauty, morality and virtue – INFPs are led by the purity of their intent, not rewards and punishments. People who share the INFP personality type are proud of this quality, and rightly so, but not everyone understands the drive behind these feelings, and it can lead to isolation.

All that is gold does not glitter; not all those who wander are lost; the old that is strong does not wither; deep roots are not reached by the frost.

J. R. R. Tolkien

We Know What We Are, but Know Not What We May Be

At their best, these qualities enable INFPs to communicate deeply with others, easily speaking in metaphors and parables, and understanding and creating symbols to share their ideas. The strength of this intuitive communication style lends itself well to creative works, and it comes as no surprise that many famous INFPs are poets, writers and actors. Understanding themselves and their place in the world is important to INFPs, and they explore these ideas by projecting themselves into their work.

INFPs have a talent for self-expression, revealing their beauty and their secrets through metaphors and fictional characters.

INFPs’ ability with language doesn’t stop with their native tongue, either – as with most people who share the Diplomat personality types, they are considered gifted when it comes to learning a second (or third!) language. Their gift for communication also lends itself well to INFPs’ desire for harmony, a recurring theme with Diplomats, and helps them to move forward as they find their calling.

Listen to Many People, but Talk to Few

Unlike their Extraverted cousins though, INFPs will focus their attention on just a few people, a single worthy cause – spread too thinly, they’ll run out of energy, and even become dejected and overwhelmed by all the bad in the world that they can’t fix. This is a sad sight for INFPs’ friends, who will come to depend on their rosy outlook.

If they are not careful, INFPs can lose themselves in their quest for good and neglect the day-to-day upkeep that life demands. INFPs often drift into deep thought, enjoying contemplating the hypothetical and the philosophical more than any other personality type. Left unchecked, INFPs may start to lose touch, withdrawing into “hermit mode”, and it can take a great deal of energy from their friends or partner to bring them back to the real world.

Luckily, like the flowers in spring, INFP’s affection, creativity, altruism and idealism will always come back, rewarding them and those they love perhaps not with logic and utility, but with a world view that inspires compassion, kindness and beauty wherever they go.

INFP STRENGTHS AND WEAKNESSES

INFP Strengths

INFP strengths
  • Idealistic – INFPs’ friends and loved ones will come to admire and depend on them for their optimism. Their unshaken belief that all people are inherently good, perhaps simply misunderstood, lends itself to an incredibly resilient attitude in the face of hardship.
  • Seek and Value Harmony – People with the INFP personality type have no interest in having power over others, and don’t much care for domineering attitudes at all. They prefer a more democratic approach, and work hard to ensure that every voice and perspective is heard.
  • Open-Minded and Flexible – A live-and-let-live attitude comes naturally to INFPs, and they dislike being constrained by rules. INFPs give the benefit of the doubt too, and so long as their principles and ideas are not being challenged, they’ll support others’ right to do what they think is right.
  • Very Creative – INFPs combine their intuitive nature with their open-mindedness to allow them to see things from unconventional perspectives. Being able to connect many far-flung dots into a single theme, it’s no wonder that many INFPs are celebrated poets and authors.
  • Passionate and Energetic – When something captures INFPs’ imagination and speaks to their beliefs, they go all in, dedicating their time, energy, thoughts and emotions to the project. Their shyness keeps them from the podium, but they are the first to lend a helping hand where it’s needed.
  • Dedicated and Hard-Working – While others focusing on the challenges of the moment may give up when the going gets tough, INFPs (especially Assertive ones) have the benefit of their far-reaching vision to help them through. Knowing that what they are doing is meaningful gives people with this personality type a sense of purpose and even courage when it comes to accomplishing something they believe in.

INFP Weaknesses

INFP weaknesses
  • Too Idealistic – INFPs often take their idealism too far, setting themselves up for disappointment as, again and again, evil things happen in the world. This is true on a personal level too, as INFPs may not just idealize their partners, but idolize them, forgetting that no one is perfect.
  • Too Altruistic – INFPs sometimes see themselves as selfish, but only because they want to give so much more than they are able to. This becomes a self-fulfilling prophecy, as they try to push themselves to commit to a chosen cause or person, forgetting to take care of the needs of others in their lives, and especially themselves.
  • Impractical – When something captures INFPs’ imagination, they can neglect practical matters like day-to-day maintenance and simple pleasures. Sometimes people with the INFP personality type will take this asceticism so far as to neglect eating and drinking as they pursue their passion or cause.
  • Dislike Dealing With Data – INFPs are often so focused on the big picture that they forget the forest is made of individual trees. INFPs are in tune with emotions and morality, and when the facts and data contradict their ideals, it can be a real challenge for them.
  • Take Things Personally – INFPs often take challenges and criticisms personally, rather than as inspiration to reassess their positions. Avoiding conflict as much as possible, INFPs will put a great deal of time and energy into trying to align their principles and the criticisms into a middle ground that satisfies everybody.
  • Difficult to Get to Know – INFPs are private, reserved and self-conscious. This makes them notoriously difficult to really get to know, and their need for these qualities contributes to the guilt they often feel for not giving more of themselves to those they care about.

INFP RELATIONSHIPS

INFPs are dreamy idealists, and in the pursuit of the perfect relationship, this quality shows strongest. Never short on imagination, INFPs dream of the perfect relationship, forming an image of this pedestalled ideal that is their soul mate, playing and replaying scenarios in their heads of how things will be. This is a role that no person can hope to fill, and people with the INFP personality type need to recognize that nobody’s perfect, and that relationships don’t just magically fall into place – they take compromise, understanding and effort.

INFP romantic relationships

Love All, Trust a Few, Do Wrong to None

Fortunately these are qualities that INFPs are known for, and while it can be a challenge to separate long-fostered fantasy from reality, INFPs’ tendency to focus their attention on just a few people in their lives means that they will approach new relationships wholeheartedly, with a sense of inherent value, dedication and trust.

INFPs share a sincere belief in the idea of relationships – that two people can come together and make each other better and happier than they were alone, and they will take great efforts to show support and affection in order to make this ideal a reality.

But INFPs aren’t necessarily in a rush to commit – they are, after all, Prospecting (P) types, and are almost always looking to either establish a new relationship or improve an existing one – they need to be sure they’ve found someone compatible. In dating, INFPs will often start with a flurry of comparisons, exploring all the ways the current flame matches with the ideal they’ve imagined. This progression can be a challenge for a new partner, as not everyone is able to keep up with INFPs’ rich imagination and moral standards – if incompatibilities and conflict over this initial rush mount, the relationship can end quickly, with INFPs likely sighing that “it wasn’t meant to be.”

As a relationship takes hold, people with the INFP personality type will show themselves to be passionate, hopeless romantics, while still respecting their partners’ independence. INFPs take the time to understand those they care about, while at the same time helping them to learn, grow and change. While INFPs are well-meaning, not everyone appreciates what can come across as constantly being told that they need to improve – or, put another way, that they’re not good enough. INFPs would be aghast to find that their intents were interpreted this way, but it’s a real risk, and if their partner is as averse to conflict as INFPs themselves, it can boil under the surface for some time before surfacing, too late to fix.

Better Three Hours Too Soon Than a Minute Too Late

This aversion to conflict, while contributing greatly to stability in the relationship when done right, is probably the most urgent quality for INFPs to work on. Between their sensitivity and imagination, INFPs are prone to internalizing even objective statements and facts, reading into them themes and exaggerated consequences, sometimes responding as though these comments are metaphors designed to threaten the very foundations of their principles. Naturally this is almost certainly an overreaction, and INFPs should practice what they preach, and focus on improving their ability to respond to criticism with calm objectivity, rather than irrational accusations and weaponized guilt.

But that’s at their uncommon worst – at their best, INFPs do everything they can to be the ideal partner, staying true to themselves and encouraging their partners to do the same. INFPs take their time in becoming physically intimate so that they can get to know their partners, using their creativity to understand their wants and needs, and adapt to them. People with this personality type are generous in their affection, with a clear preference for putting the pleasure of their partners first – it is in knowing that their partners are satisfied that INFPs truly feel the most pleasure.

INFP FRIENDS

The true friends of people with the INFP personality type tend to be few and far between, but those that make the cut are often friends for life. The challenge is the many dualities that this type harbors when it comes to being sociable – INFPs crave the depth of mutual human understanding, but tire easily in social situations; they are excellent at reading into others’ feelings and motivations, but are often unwilling to provide others the same insight into themselves – it’s as though INFPs like the idea of human contact, but not the reality of social contact.

INFP friends

How Poor Are They That Have Not Patience

In a lot of ways, this limits the potential pool of friends to other Diplomat (NF) types, who are able to pick up on the subtle clues left by their INFP friends, and who are more likely than not to enjoy something of a human enigma. A friendship with an ESTJ on the other hand, governed by social conventions and community participation as they are, would almost be a non-sequitur – though INFPs may find the idea of being paired with their opposite fascinating enough to outweigh the practical challenges to such a friendship.

To top it all off, ideas like networking and “the friend of my friend is my friend” hold little weight with INFPs. Friendships are earned on their own merit, by dint of the intuitive respect INFPs have for those with similar principles and values, rather than more practical alignments like those of coworkers. INFPs’ tendency to protect their sensitive inner cores and values from criticism, especially if they are on the more turbulent side of the spectrum, means that acquaintances will likely get nowhere near them without sustained and tactful effort.

But, if INFPs’ shields are properly navigated and they decide to open up and trust another person, a strong, stable friendship will ensue, marked by passionate support and idealism, subtle poetic wit, and a level of emotional insight that is hard to match. INFPs’ friends will be rewarded with calm, sensitivity and depth, and an ever-present desire to help, learn, and grow. But even the most confident and assertive INFPs will only be able to keep up this relaxed and present exterior for so long.

Even as friendships grow stronger and deeper, and friends are lulled into a sense of mutual understanding, INFPs’ enigmatic qualities will never truly vanish.

INFPs will always need to disappear for a while, removing themselves from others so they can re-center on their own minds and feelings. Often enough people with the INFP personality type will emerge from this time alone having come to some momentous decision that even their closest friends didn’t know was weighing on them, evading even the option of receiving the sort of support and advice they so readily give. Such is INFPs’ way, for better or for worse.

INFP PARENTS

People who share the INFP personality type share a tendency to not only strive to learn and grow as principled, moral individuals, but to bring likeminded people on that journey with them. In their own subtle, often shy way, INFPs want to lead others forward, as kindred spirits – they will find no greater opportunity for this than in parenthood.

From the start, INFP parents are warm, loving and supportive, and take immeasurable joy in the wide-eyed wonder of their children as they explore, learn, and grow. People with the INFP personality type will give their children the freedom they need to do this, keeping an open mind and letting their children gain their own sense of understanding. At the same time, INFP parents will try to provide a backdrop to this freedom and experience, establishing a set of morals and values that guide that liberty with a sense of personal responsibility.

INFP parents
INFPs never stop encouraging their children to learn and grow, and they consider it their duty to inspire and motivate them, both by using their sensitivity and intuition to speak in their children’s language and by leading the way themselves.

However, this sense of responsibility has a harder side – if their children fall foul of their INFP parents’ values, it will not be taken lightly. People with the INFP personality type take their responsibilities in parenthood seriously, and in this measure above all others.

In some ways, INFPs’ tendency to hide their inner selves from view can be an advantage in parenting, as they are able to portray themselves as good role models on the outside, shielding their loved ones not just from their own occasional anger and depression, but from the broader evils in the world as well. This helps INFPs to demonstrate outwardly the moral lessons they want their children to adopt, and at the same time to establish a sense of harmony in the household.

Modest Doubt Is Called the Beacon of the Wise

The biggest challenge for INFP parents, especially more turbulent types who often have even more trouble with self-doubt than most, is to establish more practical and day-to-day structures and rules. INFPs may be able to convey the abstract value of honesty with remarkable skill, but it’s not always easy to equate that idea with the practical reality of their children being home from the movies when they said they were going to be, and it’s especially challenging when these misunderstandings result in conflict. In these situations, INFP personalities do best with a partner who is able to play a stronger hand in more administrative tasks than they can, so they can focus on the underlying spirit of those rules.

INFP CAREERS

It is perhaps more challenging for INFPs to find a satisfying career than any other type. Though intelligent, the regimented learning style of most schools makes long years earning an advanced degree a formidable undertaking for people with the INFP personality type – at the same time, that’s often what’s needed to advance in a field that rings true for them. INFPs often wish that they could just be, doing what they love without the stress and rigor of professional life.

Oftentimes, as with so many things, the answer lies somewhere in the middle, in a line of work that begins with passion and dedication, but which comes to require training so that the academia feels intimately linked to that passion. Too many INFPs drift in frustration, ultimately succumbing to the necessities of day-to-day life in a job that wasn’t meant for them. But it turns out that, despite such exacting demands, modern economics places a premium on the very keys to INFPs’ challenges: their creativity, independence, and need for meaningful relationships with individuals who need their help.

INFP careers

There’s Place and Means for Everyone

First and foremost is seemingly every INFPs’ dream growing up – to become an author. While a novel is a classic choice, it is rarely an accessible one, and there are many viable options for freedom-loving INFPs. The internet brings to the world the opportunities of blogging and freelance work – as organizations expand their reach beyond their native tongues, they will come to depend on INFP personality types, with their gift for language and written expression, to take their rougher translations and stale pitches and inject them with a sense of beauty and poetry. Smaller organizations will need more than ever to express with elegance the value they bring to local communities.

Most any cause, idea, or field can benefit from the artful and natural expression that INFPs bring to the table, and INFPs have their pick of the world in choosing who they work with.

The real beauty here is that it takes a core interest that people with the INFP personality type share, while helping a cause they believe in, independently, through creative expression and personal growth, and makes it applicable to any interest there is. There will always be a need, and now more than ever, to win people’s hearts and minds with the written word.

Some INFPs will prefer a still more personal touch, being able to work face-to-face with clients, seeing that their personal effort really impacts another’s quality of life. Service careers such as massage therapy, physical rehabilitation, counselling, social work, psychology and even academic roles and retraining can be exceptionally rewarding for INFPs, who take pride in the progress and growth they help to foster. People with the INFP personality type have a tendency to put others’ interests ahead of their own, a mixed blessing by itself, but when a patient takes their first unaided step in the long road to recovery after an accident, nothing will feel more rewarding than that selflessness.

If to Do Were as Easy as to Know What Were Good to Do…

Where INFPs will not thrive is in a high-stress, team-heavy, busy environment that burdens them with bureaucracy and tedium. INFPs need to be able to work with creativity and consideration – high-pressure salespeople they are not. It can be a challenge to avoid these roles, as they are the basis for so much starting work, and it’s often a risk to break away into something less dependable, but more rewarding. To find a career that resonates with INFPs’ values though, that’s more than just a job, sometimes it’s just what needs to be done.

INFP IN THE WORKPLACE

In the workplace, INFPs face the challenge of taking their work and their profession personally. To INFPs, if it isn’t worth doing, it isn’t really worth doing, and this sense of moral purpose in their work colors everything from how they respond to authority to how they express it. Though the way the INFP personality type shows through depends on the position, there are a few basic truths about what INFPs seek in the workplace: they value harmony, need an emotional and moral connection to their work, and loathe bureaucratic tedium.

INFP workplace habits

INFP Subordinates

As subordinates, INFPs prefer latitude, and would much rather immerse themselves in a project, alone or with a close team, than simply be told what task to do and move on. People with the INFP personality type aren’t looking for easy, forgettable work that pays the bills, they’re looking for meaningful work that they actually want to think about, and it helps for their managers to frame responsibilities in terms of emotional merit rather than cold rationalization or business for its own sake. INFPs would rather know that their work will help to deliver a service they believe in than to know that the bottom line has been boosted by 3%.

If these standards are met, managers will find an extremely dedicated and considerate employee in INFPs. As idealistic opportunity-seekers INFPs may not always work well in technical applications, where the facts and logic really matter and critique is often necessary, but they work beautifully in more human and creative endeavors. While some types, especially Analysts (NT), respond favorably to negative feedback, taking criticism as an opportunity to not make the same mistake twice, people with the INFP personality type would much rather hear what they did right and focus on what to do, rather than what not to.

INFP Colleagues

INFPs feel most comfortable among colleagues – they aren’t interested in controlling others, and have a similar distaste for being controlled. Among their colleagues, INFPs will feel freer to share their ideas, and while they may maintain some psychological distance, they will make every effort to be pleasant, friendly and supportive – so long as their coworkers reciprocate. INFPs don’t like conflict or picking sides, and will do everything they can to maintain harmony and cooperation.

Most of this comes down to good communication, which INFPs prefer to conduct in person, for that personal touch, or in writing, where they can compose and perfect their statements. People with the INFP personality type avoid using phones if they can, having the worst of both worlds, being both detached and uncomposed. INFPs also like to feel like their conversations are meaningful, and while they enjoy exploring philosophy more than most, their patience for arbitrary hypothetical brainstorming or dense technical discussions is limited.

INFP Managers

As managers, INFPs are among the least likely to seem like managers – their egalitarian attitudes lend respect to every subordinate, preferring communication as human beings than as a boss/employee opposition. People with the INFP personality type are flexible, open-minded and give their subordinates the tools they need, be they responsible delegation or an intuitive and receptive sounding board, to get the job done. Keeping their eyes on the horizon, INFPs set goals that achieve a desirable end, and help the people working under them to make that happen.

There is a downside to this style, as sometimes the boss just needs to be the boss. INFPs know how they feel about criticism, and are reluctant to subject others to that same experience, whether it’s needed or even welcome. Further complicating this role, when INFPs are under stress, as when someone really does warrant criticism, they can become extremely emotional – they may not show it, but it can affect their judgment, or even cause them to withdraw inwards, in ways that can really hold back their team.

INFP PERSONALITY – CONCLUSION

Few personality types are as poetic and kind-hearted as INFPs. Their altruism and vivid imagination allow INFPs to overcome many challenging obstacles, more often than not brightening the lives of those around them. INFPs’ creativity is invaluable in many areas, including their own personal growth.

Yet INFPs can be easily tripped up in areas where idealism and altruism are more of a liability than an asset. Whether it is finding (or keeping) a partner, making friends, reaching dazzling heights on the career ladder or planning for the future, INFPs need to put in a conscious effort to develop their weaker traits and additional skills.

INFP conclusion

What you have read so far is just an introduction into the complex concept that is the INFP personality type. You may have muttered to yourself, “wow, this is so accurate it’s a little creepy” or “finally, someone understands me!” You may have even asked “how do they know more about me than the people I’m closest to?”

This is not a trick. You felt understood because you were. We’ve studied how INFPs think and what they need to reach their full potential. And no, we did not spy on you – many of the challenges you’ve faced and will face in the future have been overcome by other INFPs. You simply need to learn how they succeeded.

But in order to do that, you need to have a plan, a personal roadmap. The best car in the world will not take you to the right place if you do not know where you want to go. We have told you how INFPs tend to behave in certain circumstances and what their key strengths and weaknesses are. Now we need to go much deeper into your personality type and answer “why?”, “how?” and “what if?”

This knowledge is only the beginning of a lifelong journey. Are you ready to learn why INFPs act in the way they do? What motivates and inspires you? What you are afraid of and what you secretly dream about? How you can unlock your true, exceptional potential?

Our premium profiles provide a roadmap towards a happier, more successful, and more versatile YOU! They are not for everyone though – you need to be willing and able to challenge yourself, to go beyond the obvious, to imagine and follow your own path instead of just going with the flow. If you want to take the reins into your own hands, we are here to help you.

 

X Japan tour 2015 – first day review

ab

Òa òa hôm nay mới có thời gian ngồi viết review về ngày đầu tiên tour diễn vòng quanh Nhật Bản của X Japan, một trong những ban nhạc mà mình nghĩ mình sẽ nghe họ hát đến cuối đời.

Năm 2007, nghe tin Yoshiki và Toshi quyết định tái hợp sau 10 năm tan rã, kể cả khi đã mất Hide, mình đã cảm thấy tràn đầy hi vọng – một lần nữa mình lại có cơ hội thưởng thức âm nhạc của họ, và The Last Live sẽ không còn là lần cuối cùng, mà là một dấu mốc cho một bước lùi để tiến xa hơn. Thế nhưng, trong 8 năm, từ 2007 – 2015, dù đã tới được tận Nhật Bản, và cuối cùng cũng đến được Tokyo, nơi mà khả năng được gặp họ, được nghe âm nhạc của họ trực tiếp là cao nhất, thì cái tên X Japan vẫn là một thứ gì đó mơ hồ và xa vời. Cả Yoshiki và Toshi đều hoạt động rất tích cực, X Japan thậm chí còn đi tour, nhưng tại sao không phải là Nhật Bản? Thông tin về họ thỉnh thoảng lại xuất hiện trên web, nhưng toàn là kiểu Yoshiki có dự án ở Los Angeles, Toshi có dinner show giá 4 vạn yên, X Japan đi tour vòng quanh thế giới. Đến Nhật 4 năm nhưng chưa một lần nào mình cảm thấy có chút gắn kết hơn chút nào với cái tên X Japan so với hồi ở VIệt Nam. Vẫn giống như những con người trong manga vậy, tồn tại nhưng không có thật.

Mình thậm chí đã đăng kí thẻ Credit card Yoshikitty với hi vọng với nó mình có thể được ưu tiên hơn khi đặt vé xem concert. Mình thậm chí có cả LINE public của Yoshiki, thậm chí rất hay check fan page của Toshi… Và rồi nửa sau của năm 2015 đến, thông tin về tour diễn vòng quanh Nhật Bản lần đầu tiên sau 20 năm của X Japan đến với mình một cách tình cờ. Nhưng bởi vì tình cờ nên hạn đăng kí dành cho người có Yoshikitty membership đã qua, và mình phải chờ đến khi bán đại trà. Cái ngày đó đến, và hẳn nhiên, với một tên tuổi lớn như X Japan thì sẽ không được mua thẳng mà phải qua bốc thăm. Và mình trượt. Lý do chắc cũng giống như lần đăng kí vé Kanjani8 – đi một mình, mua có 1 vé. Nhưng tiếc là bạn bè mình không phải ai cũng thích X Japan đến mức sẵn sàng bỏ ra gần 1 vạn rưỡi cho một buổi diễn vài tiếng đồng hồ.

Tất cả hi vọng sụp đổ. Mà nói thế nào nhỉ, mình biết là mình khó trúng nên thật ra mình cũng đã không hi vọng nhiều lắm đâu, đằng nào thì họ cũng vẫn rất xa vời và mơ hồ mà. Mình đã tự an ủi bản thân như vậy.

Một thời gian sau, một anh bạn người Nhật, người đã giới thiệu Yoshikitty cho mình hồi còn ở Gifu, thông báo rằng sắp có đợt đăng kí vé cho 2 ngày diễn bổ sung của X Japan, 2 ngày duy nhất, ngày đầu tiên của tour diễn tại Yokohama, và ngày cuối cùng tại Nagoya. Mình đón nhận cái tin đó một cách khá nửa vời, có lẽ vì hi vọng cũng không nhiều lắm. Nhưng vì vẫn còn hi vọng, mình căn đến đúng giờ bắt đầu cho đặt vé và cố gắng đăng kí một cách nhanh nhất có thể. Sau tầm 1 tuần, thông báo cả mình và anh bạn kia đều trúng vé đã đến. Mình là ngày đầu tiên ở Yokohama, anh kia là ngày cuối cùng ở Nagoya. “Buổi biểu diễn bổ sung” nhưng nghe như thể là “buổi biểu diễn đặc biệt” thì đúng hơn. Phải, đặc biệt cho những fan đã không có cơ hội trước đó, đặc biệt cho những ước mơ tưởng như vô vọng trở thành hiện thực, đặc biệt cả với X Japan vì chúng đánh dấu sự mở đầu và kết thúc của tour diễn này.

Ngày đầu tiên của tháng cuối cùng của năm 2015, mình đã ở đó, tại cái giấc mơ tưởng chừng như vô vọng đó, cùng với họ.

Đứng tại trung tâm khán phòng khổng lồ, bao quanh là hàng nghìn người, hàng nghìn nguồn sáng lấp lánh. Nguồn sáng từ những chiếc gậy phát sáng họ dùng để tạo thành chữ X, nguồn sáng từ những đôi mắt phản chiếu ánh đèn sân khấu, nguồn sáng từ những cơ thể đang run lên chờ đợi một sự kiện trọng đại. Mình không nhìn thấy ánh sáng của bản thân, nhưng mình biết, mình đã phát sáng rất mạnh.

Và rồi Yoshiki xuất hiện, một cách lặng lẽ, bên dàn trống của anh. Nếu không nhờ có spot light sân khấu thì có lẽ chẳng ai biết anh ấy đang ở đó. Anh ấy cứ đứng như thế, im lặng chờ, như thể để tận hưởng cái khoảnh khắc đầu tiên của một sự khởi đầu mới, lâu nhất có thể. Và rồi khán giả nhận ra anh, người ta bắt đầu gọi vang tên anh không ngớt. Lúc đó màn hình vẫn đen kịt, không chiếu hình ảnh gì cả nên toàn bộ ánh mắt đều đổ dồn vào cái khối sáng nhỏ xíu trên sân khấu đó. Và đó là khoảnh khắc mình thừa nhận rằng “đây là thật”.

Từng người một bước ra sân khấu, trong đó có Sugizo – người mà mình chưa “gặp” bao giờ, thậm chí vẫn không tin lắm về việc anh đã là một thành viên của X Japan (bị bệnh fan hoài cổ đó mà), và Hide – người chưa từng vắng bóng trong đội hình của X Japan. Phải, Hide vẫn ở đó, giọng anh vẫn vang trên sân khấu, tiếng đàn của anh vẫn hòa cùng ban nhạc, anh ở đó, vẫn khóc vẫn cười như cách đây 18 năm. Qua bao năm lưu diễn, và nhất là qua buổi diễn ngày hôm đó, mình đã cảm nhận được nỗ lực phi thường của Yoshiki, cũng như của X Japan trong việc duy trì hình ảnh của Hide. Nhiều khi cứ nhìn Yoshiki, mình lại nghĩ không hiểu anh đã phải vượt qua những gì, chịu đựng những gì để đạt được điều đó. Có điều là anh ấy không phải làm việc đó một mình. Đó là điều quan trọng nhất.

Nếu Guns N’ Rose mà mình yêu mến đã thay đổi đến không nhận ra, thì X Japan lại vẫn cho mình cái cảm giác từ lần đầu chạm tới âm nhạc của họ. Pata có già đi một chút, nhưng kiểu tóc vẫn vậy. Heath có thêm vài nếp nhăn, nhưng vẫn ngầu không tả hết. Yoshiki vẫn tóc nâu và đeo nẹp cố định cổ. Toshi chắc mắt vẫn bé như thế nên vẫn đeo kính râm che mất nửa khuôn mặt. Hide thì không thay đổi gì rồi, vẫn nghịch ngợm đáng yêu như thế. À nhưng mà đấy không phải điều mình muốn nói. Ý mình là những thứ mình mong chờ ở một “concert của X Japan” đều đã được thỏa mãn. Cách mà các thành viên gắn kết với nhau, cách Toshi khuấy động không khí, cách Yoshiki cố gắng nói chuyện với khán giả rồi rốt cuộc lại phải cầu cứu dân chuyên là Toshi, cách Pata lặng lẽ chơi đàn ở một góc sân khấu, cách Heath vừa chơi đàn vừa quay lưng lại để khán giả gần đó có thể chạm vào anh mà không ảnh hưởng đến buổi biểu diễn; hay giọng hát vẫn cao vút và đầy sinh lực của Toshi, cách Yoshiki chơi trống hết mình bất chấp cái cổ đau, chất nhạc của họ và độ hoành tráng của các hiệu ứng sân khấu, tất cả mọi thứ vẫn giữ được cái nét của X Japan. Yoshiki đã biến đổi âm nhạc của mình, pha lẫn với những giai điệu hiện đại, các bài hát mới cũng chủ yếu viết hoàn toàn bằng tiếng Anh (và Toshi hát tiếng Anh đã tốt hơn hồi xưa rất nhiều), có bài được sáng tác bởi Sugizo nữa, nên phải nói chất nhạc của họ đã thay đổi, nhưng cái gốc vẫn ở đó. Cảm nhận từ âm nhạc đến phong cách ăn mặc, trang điểm… có lẽ là cách để nhận ra tính cách người Nhật ở Yoshiki – biến đổi dựa trên truyền thống. Nếu mình không có mặt vào buổi biểu diễn ngày hôm đó, và có ai đó cho mình xem video và nói đây là buổi diễn cách đây 20 năm thì ngoài khoản hiệu ứng sân khấu ra, chắc mình sẽ tin luôn mất. 3 tiếng đồng hồ liên tục gần như không nghỉ, nhưng cho đến phút cuối, giọng của Toshi vẫn sáng bừng cả khán phòng. Ai mà tin nổi toàn các ông già trung niên lại có thể giữ được phong độ như thế chứ.

(Nhưng giữ phong độ gì thì giữ, cũng phải chú ý sức khỏe nhé các chú. T____T Nhìn cái cổ Yoshiki với nghe giọng Toshi khàn đặc khi nói chuyện mà cứ muốn khóc)

Mình không nhớ nổi mình đã khóc bao nhiêu lần cái ngày hôm đó nữa, và cho đến bây giờ mỗi khi tưởng tượng lại không khí đó, mình lại không kìm nén nổi (như bây giờ đây này), nhưng mình vẫn nhớ một số “cảnh” cảm động của X Japan với khán giả:

– Yoshiki và Toshi nói về tour diễn Nhật Bản lần đầu tiên sau 20 năm, khán giả đáp lại bằng câu “Okaeri – chào mừng đã về nhà”. Khó có thể tả nổi cảm giác của mình lúc đó, giống như cảm giác nghẹn ngào của người mẹ đón con đi chiến trường về vậy (ôi lảm nhảm quá).

– Những tiếng “Arigatou – cám ơn” vang lên không ngớt. Đó là cảm giác biết ơn của chúng tôi muốn gửi đến ban nhạc.

– Yoshiki đang nói nửa chừng thì nghẹn ngào không nói được nữa, khán giả gọi tên và động viên anh. Cho đến gần đây, về cơ bản là mình không thích Yoshiki lắm, hay nói đúng hơn là hơi sợ con người này. Giờ thì mình hiểu nỗi sợ đó là sợ một ngày nào đó anh ta sẽ vỡ tan. Nhưng chắc không có đâu nhỉ, ít nhất thì Toshi vẫn ở đó mà.

– Hide vẫn luôn được giới thiệu, và vẫn luôn xuất hiện trong suốt buổi biểu diễn. Khán giả cũng không quên gọi tên anh.

– Heath qua lưng lại để khán giả chạm vào anh trong khi vẫn chơi đàn

Buổi biểu diễn kết thúc và mình về tới nhà lúc 1:30 sáng, nhưng dù mệt cũng không thể ngủ được. Mình đã xem một số video, trong đó có một video quay các fan lúc X Japan lưu diễn ở London (hình như vậy), cảm nhận của họ là “the best day of my life”, và “their music helps people to go on”… Phải rồi, một trong những lý do đưa mình tới đất nước này, và cho mình sức mạnh để tới được ngày hôm nay là họ. Buổi biểu diễn đó là một dấu mốc không thể quên trong cuộc đời mình. Mình đã nghĩ rằng “đây là lần đầu tiên, và cũng có lẽ là lần cuối cùng”, nhưng ai mà biết được, tương lai có thể sẽ tươi sáng hơn mình nghĩ. =))

Tối nay họ lại sẽ biểu diễn tại Yokohama, đánh dấu ngày cuối cùng ở đây. 4 ngày liên tiếp đó, thật là khủng khiếp. @_@ Và từ mai họ sẽ đi dọc nước Nhật để hoàn thành ước nguyện của những fan hâm mộ khác nữa. Ngày 15/12, buổi biểu diễn cuối cùng ở Nagoya sẽ được truyền hình trực tiếp tại các rạp chiếu bóng trên toàn quốc, cộng với ở Hong Kong và Đài Bắc. Một cơ hội thứ hai không thể bỏ lỡ! Một lần nữa mình lại bị quá hạn dành cho member, nhưng vẫn còn cơ hội!!! Một lần nữa thôi, trong năm nay, hãy cho mình được gặp lại họ!

Wish I could fly

Trang này là nơi tống vào toàn một rổ những thứ tâm tình ba lăng nhăng mà vì quá dài hoặc quá ngượng không thể post lên fb. Nói chung bình thường cũng chỉ có 1 người like, cùng lắm có thêm 1 comment nên cảm giác thấy như “nhà mình”. : ))

Lần này cũng vẫn là chuyên mục thường xuyên – tâm tình đêm khuya. Gần 12h xừ nó rồi và mình thì có việc cần phải hoàn toàn trước hạn là ngày kia nhưng mà vì dính đến nhiều thứ làm mình nhớ lại quá nên giờ đang nghe Vocalise của Rachmaninov và gõ cái đống này. Chắc sẽ lại dài và lan man sướt mướt đây.

Đại khái ko dài dòng nữa là thứ 7 – CN vừa rồi mình đi cùng cty đến Niigata trượt tuyết. Ban đầu cứ nghĩ đã khỏi ốm rồi nên cố đi. Sáng ngày đầu thì nói chung chỉ bị ho (vì thời tiết khá là khô, nhất là sau mỗi lần trượt xong thì ho nặng hơn) chứ đầu óc vẫn ổn. Sau khi ăn trưa xong thì bắt đầu buồn ngủ (biểu hiện thường xuyên nên ko để ý lắm). Đến khoảng 3h chiều thì mắt có vẻ không tập trung dc tốt lắm (cũng có thể do ánh sáng yếu đi), nhìn phía trước không rõ và cũng khá dễ mất thăng bằng. Có mấy lần ngã ở những chỗ chẳng hiểu sao lại ngã, thế là một anh cùng nhóm vừa phi qua vừa cười bảo “Mày đúng là bị ốm rồi!” Quả thế thật. Tối về tắm xong, ngủ một chút rồi ra ngoài đi ăn, lúc đấy bắt đầu thấy trán nóng, đầu hơi quay quay và biểu hiện cơ thể bị mệt.

Trong lúc ăn tối, nghe mọi người nói chuyện là nhóm của Kanbayashi-san sẽ đến lúc 12h đêm, rồi nghe nói Sugaya cũng đến. Ban đầu đọc mail thông báo không hề có tên Sugaya, nên tự dưng giờ thấy bảo đến nên cảm giác hơi khó tả một chút. Mọi người có vẻ đều rất mong chờ sự xuất hiện của Sugaya (vì bạn ấy trượt rất giỏi) nhưng mình thì chỉ chìm trong suy nghĩ riêng của bản thân mà không tỏ ra gì cả. Một lúc sau, tự nhiên một anh trong nhóm hỏi: Trang-san buồn ngủ à? Mình không hề buồn ngủ, mà chỉ là đang suy nghĩ nên trả lời là “Không, tao chẳng buồn ngủ gì cả”, thế là anh kia liền hỏi “Sugaya đến nên mày không thích à?” Không hiểu sao lại có suy nghĩ đó, dù gì thì Sugaya cũng là douki (vào cty cùng năm) của mình, sao có chuyện không thích được?
– Làm gì có chuyện đó chứ.
– Thế hai đứa có thân không?
– *nghĩ một lúc* Bình thường.
Thế là mọi người phì cười. Có lẽ não mình lúc đó hoạt động không được tốt lắm, nhưng mình vốn không phải người có đủ tự tin nói rằng mình thân với ai đó hay không. Liệu có thật sự đủ đến mức gọi là thân không? Đúng là vì là douki nên có nhiều cơ hội nói chuyện hơn so với những người khác, nhưng cũng không dám gọi là thân nên nói là bình thường… Nhưng mà lại bị cười…

Uh, không thân, nhưng đó là người mình thích nên cảm xúc của mình rất lẫn lộn. Nghe thấy bạn ấy đến khiến mình căng thẳng, không biết sẽ phải chào hỏi, bắt chuyện… như thế nào, không biết ngày hôm sau để bạn ấy thấy mình trượt kém thì sẽ thế nào, rồi thì tại sao lại cố đến lúc đêm hôm thế làm gì, thà không đến còn hơn cho mình đỡ phải suy nghĩ…

Mình muốn đi ngủ, một phần vì mệt, một phần vì biết mọi người có nói chuyện vui thế nào thì mình cũng chỉ có thể ngồi im lặng mà nghe, và ở đó lại sẽ có Sugaya nữa nên mọi chuyện sẽ càng awkward. Nhưng vì tất cả mọi người đều thức chờ nên mình cũng phải cố. Nhưng đến 11h có người kêu buồn ngủ, và nói ngủ 1 tiếng thì chắc ko sao đâu, thế là mình nhân cơ hội xin đi ngủ. Mọi người cũng biết đang ốm nên ok luôn.

12h, nghe thấy tiếng Kanbayashi-san to tướng lên, biết ngay là ông ấy đã đến và đang rất hứng chí muốn nhậu nhẹt. Mình thì nửa tỉnh nửa mơ nhưng không dậy, không đủ can đảm để dậy. Trong cái đám tiếng ồn đó, mình cố gắng nghe xem có giọng của Sugaya không, có thật là nó đến rồi không, hay mọi người nhầm. Nhưng cứ lắng nghe mãi mà cái giọng nhẹ nhàng quen thuộc ấy không thấy đâu cả. Thay vào đó là một giọng nói gần giống nhưng to và đanh hơn. Nghe vừa quen vừa lạ. Nhưng rồi cứ tập trung vào cái giọng đó thì đúng là Sugaya thật. Và biết được nó đang ở đó, vui vẻ nói chuyện với mọi người, cảm giác càng xa vời hơn. Nhưng rốt cuộc cho đến khi mọi người quyết định đi ngủ vào lúc 2h30 thì rốt cuộc mình cũng mới thiếp đi dc. Mang tiếng là ngủ trước khi nhóm Kanbayashi-san đến, rốt cuộc thì thành ra chẳng ngủ hơn dc mọi người phút nào.

Sáng 6h dậy đánh răng rửa mặt trang điểm vừa kịp xong thì Kanbayashi-san cũng lục đục mò dậy và khua tất cả nhà dậy để chuẩn bị đi trượt tuyết. Đến 7h thì tất cả đã tỉnh. Nhưng cả buổi sáng Sugaya cứ ngồi trong phòng bên trong không ra nên cũng không nói chuyện dc câu nào. Cảm thấy vừa thoải mái vừa lo.

Đến khi tới khu trượt tuyết thì mình chủ động ra bắt chuyện và nói chuyện được khá lâu. Bởi vì nó vẫn thế, lúc nào cũng dịu dàng tử tế với tất cả mọi người nên chỉ cần mình cố gắng nói thì câu chuyện sẽ được nó đưa đẩy thêm. Nói chuyện dc bình thường với nó đã đánh tan hoàn toàn sự căng thẳng của mình.

Hôm đó, cũng như hôm đầu tiên, là một ngày trời đẹp đến mức trượt dc một tí còn thấy phát nóng lên. Khi nói với nó rằng lần trước đi với cty trời cũng rất đẹp, nó liền nói: Thế thì Trang-san là hare-onna (cô gái đi đến đâu trời nắng đẹp đến đấy) còn gì? Dù không có ý gì nhưng khiến mình rất vui. Và cả ngày hôm đó không hiểu sao mình trượt tốt hơn hẳn so với những lần trước. Những thứ mình nghĩ mình không thể làm dc, những chỗ mình nghĩ sẽ ko thể lượn được hay trượt nhanh dc, thì lần này đều làm được cả. Tuy có một vài lần ngã ngu nhưng cả buổi đếm ra chắc chỉ tầm 3 lần ngã. Và mặc dù ai cũng nói là trượt đến ngày thứ 2 thì mệt, muốn về sớm, nhưng đến 2h thấy bảo “đây là lần cuối” thì thấy tiếc dã man, chỉ muốn ở lại trượt thêm nữa! >…<

Thế là tự dưng dc ngồi riêng lift với Sugaya. Vì đã nói chuyện dc bình thường nên lúc đó cũng không hề awkward như cái lần 2 đứa vào thang máy công ty, chẳng biết nói gì với nhau. Nhưng cảm giác của mình vẫn là thầm vui.
Rồi thì chuyến đi lift cũng kết thúc rất nhanh, cùng mọi người trượt lần cuối rồi về.
Lúc đến thì Sugaya đi xe Kanbayashi-san, nhưng không hiểu sao lúc về Sugaya và Nakachi-san nói chuyện gì đó với nhau mà hai người lại đổi xe. Tiếc là xe chỉ có nó và Sakurai-san là con trai nên nó lên tít ghế trước ngồi, còn mình thì ghế sau chót. Vậy là mình cứ thế yên lặng nghe tiếng nó nói chuyện với mọi người. Lần này thì lại là cái âm thanh dịu dàng dễ chịu ấy.
Đi được hơn nửa đường thì mọi người dừng lại ở một bãi đỗ xe và Sugaya trở về xe Kanbayashi-san. Rốt cuộc mình cũng không hiểu sao nó lại sang xe bên này làm gì. =)) Lúc nhóm bên kia đi qua xe mình và chào, mình thấy Sugaya cười chào mình tại chính giữa ô cửa kính phía hông xe, và cái hình ảnh ấy dường như đứng lại rất lâu trước khi nó biến mất từ lúc nào. Khi xe đã chạy dc một đoạn, mình lại quay ra nhìn ô cửa xe và lại thấy gương mặt rạng rỡ ấy của nó.

Có cảm giác như ngày hôm đó mình trượt đc tốt như vậy là nhờ sự có mặt của Sugaya.

Về trường

Sau nửa năm về trường, cảm giác như phải mấy năm rồi. Và mình còn ngạc nhiên khi thấy mình vẫn còn nhớ như in mọi thứ, và chẳng có gì thay đổi cả. Phải rồi, mới chỉ có nửa năm thì có cái gì thay đổi được chứ? Nhưng cái quãng nửa năm đó đối với cuộc đời 26 năm của mình thì cảm giác như phải chiếm đến một phần rất lớn… Có quá nhiều sự kiện trong một ngày…

Nhưng mà bỏ cái vụ shock thời gian ấy qua một bên, mình chỉ muốn kể về cái thành phố Gifu yên bình, nơi thời gian dường như đã dừng lại đợi mình kể từ sau khi mình tốt nghiệp, và vẫn sẽ đọng lại đó cho tới những lần gặp sau nữa…

Tự hứa với bản thân lần này sẽ phải nói chuyện hẳn hoi với thầy, nên khi đến lab, mình đã chủ động vào phòng gặp thầy và nói chuyện khá nhiều. Chắc thầy cũng ngạc nhiên lắm. Và mình thấy trên bàn máy tính của thầy để tiêu bản loài bướm ở Malaysia mình mua sau chuyến đi du lịch, cảm giác thật dễ chịu.

Mình cũng đã buôn bán trên trời dưới biển với mọi người trong lab, đi quanh trường gặp lại những người mà mình thậm chí còn ko nghĩ có thể gặp lại họ, chứng kiến đội yosakoi 10 người hồi xưa đã nhân quân số lên gấp 7 lần… nhưng ấn tượng ấm áp nhất trong chuyến “hồi hương” 2 ngày này vẫn là tại căn phòng đó – căn phòng nhỏ xíu chứa đến 30 thành viên của 3 clb Cờ Vây, Cờ Tướng và Rakugo, căn phòng mà lũ nhóc gọi là Box, nơi đã chứa chấp mình qua 2 mùa đông của những năm cao học. Đến giờ mỗi lần hồi tưởng lại cảnh ngồi rúc trong cái căn phòng đó mỗi đêm đông gió rét, tụ tập đánh cờ, nhậu nhẹt hoặc chơi Jinrou đến sáng là một cảm giác bồi hồi xen lẫn chút khó chịu dâng lên. Một ký ức đẹp, đẹp đến nỗi mỗi lần nhớ về nó mình lại thấy chạnh lòng…
Căn phòng đó ấm ko phải vì nó nhỏ, mà là vì lòng người rộng lớn.

Lần trước về, sau khi đi ăn với cô Kawanabe, mình mới tới Box, tức là cũng đã tầm 8h. Ban đầu cứ nấn ná mãi vì sợ chẳng gặp ai quen, nhưng khi mở cửa và nhìn thấy Tsuda-san đang ôm cái tay chơi điện tử thì mình đã ko ngần ngại mà mở toang cửa ra xông vào. Thế là ngay lập tức, như mọi khi, cái giọng cao chót vót của Tsuda gióng lên tên “Ah! Trang-san!”. Hình như Oono-san ngồi cạnh đó với mấy người nữa cũng gọi tên mình, nhưng mà mình chỉ nghe dc giọng Tsuda vì nó át hết bọn còn lại. =))

Mình vào chưa kịp đặt đồ xuống thì bọn con trai liền ko ai bảo ai lao đi dọn dẹp, thôi luôn cả ván game đang chơi dở, chắc tại mình vừa vào đã bảo “Cái phòng này chẳng khác gì trước, vẫn bẩn ghê”. =)) Mình để cặp xuống và ra định cầm túi rác đi đổ thì bị chúng nó giành mất, bảo mày ko cần làm. Xong ra định ra lấy túi rác mới thay vào thì cũng bị ngăn, và bị kêu là “Mày chỉ cần ngồi một chỗ là được rồi, ko phải làm gì hết”, rồi có người còn nói thêm “Lâu lâu mới có con gái đến nên mọi người cao hứng đấy mà” =)) Thế là rốt cuộc mình cứ ngồi giữa phòng như vậy cho bọn kia chạy quanh dọn dẹp rồi đi mua rượu và đồ nhắm về. @_@ đã thế lần sau anh tự động vác đồ nhắm đến!

Oono-san thì vẫn vậy, nói câu nào là buồn cười câu đấy, nhưng lần này lại thêm một anh tên là Akahoshi, đã gặp vài lần nhưng lần này mới nói chuyện đàng hoàng. Sự nhộn nhịp vừa lắng xuống dc một chút thì Akahoshi-san rủ mình chơi cờ Vây, rồi vừa đánh vừa hỏi chuyện mình. Hỏi về chuyện tình cảm một cách rất tự nhiên, khởi đầu bằng câu “Ở Tokyo mày có gặp dc ai tốt ko?”, rồi kể từ đó đến khi kết thúc ván cờ và vào việc chính (ăn nhậu) do Oono-san đã đi mua đồ về thì vẫn tiếp tục chủ đề đó. Rốt cuộc là 3 tiếng đồng hồ chỉ toàn thấy Akahoshi-san với Oono-san hùa vào trêu mình, và nói đủ thứ chuyện từ yêu đương đến người ngoài hành tinh (?) làm Tsuda thường ngày nói như gió hôm đó chỉ biết ngồi nghe. Mình cũng bận đáp trả 2 người kia nên cũng chẳng còn lúc nào mở mồm ra hỏi han nói chuyện với Tsuda. Đến khi nó cầm áo lên đi về thì mới nhận ra và chỉ còn biết kêu ca là “Tao cất cộng từ Tokyo đến tận đây mà mày lại về sớm thế à? Chẳng biết bao giờ mới gặp lại được”, làm chú áy náy đứng lại nghĩ ngợi một lúc xong mới bảo “Năm sau Trang-san mà về trường thì tao cũng về”. Chả biết có phải thật ko nhưng nghe vẫn thấy vui. >.<

Hôm đó lễ hội trường nên ko nhiều người đến Box, và rốt cuộc cũng chỉ 3 người ra nói chuyện với mình, nhưng ngần đó cũng đủ để mình cảm nhận lại không khí hồi xưa, ấm áp và gần gũi nhất trong những tập thể mình tham gia tại trường.
Và mình nhìn thấy trên bảng xếp hạng vẫn còn tên mình, với 6 kyu y hệt hồi xưa.

Và hôm nay, mình ngồi lục lọi lại đống ảnh cũ ở trường, và thấy rằng những tấm ảnh đầu tiên mình chụp tại Nhật chính là tại căn phòng nhỏ bé chật chội bừa bộn này. Mình thấy những gương mặt đã từng xuất hiện rất nhiều tại Box, nhưng giờ thì phải hơn 1 năm mình chưa gặp. Rồi mình thấy những bức ảnh chụp lại những đoạn tin nhắn của Tsuda gửi cho mình. Nhớ kĩ lại thì từ hồi mình mới vào clb cho đến tận bây giờ, Tsuda vẫn luôn là người chịu giao tiếp với mình nhiều nhất. Dù chưa bao giờ là trưởng clb nhưng luôn chịu trách nhiệm nhắn tin cho mình mỗi khi clb có sự kiện, luôn đánh cờ với mình hoặc sắp xếp ai đó đánh với mình, luôn đến ngồi cạnh mình mỗi buổi tiệc hoặc thậm chí cả khi chơi Jinrou (vì biết là ko chủ động ra nói chuyện thì mình sẽ ngồi im từ đầu đến cuối), luôn dành thời gian hỏi han mình mỗi khi tình cờ gặp trong trường (sau khi mình đã dừng hoạt động ở clb vào năm 2 vì bận nghiên cứu). Dần dần suy nghĩ rằng "Khi nào Tsuda còn ở clb thì mình sẽ còn đến" hình thành, đôi khi mình đến clb chỉ với hi vọng được gặp nó. Thật may là lần này nó cũng ở clb.
Bình thường thì mình sẽ thấy rất phiền với những sự quan tâm lâu dài, nhưng mình cũng ko thể phủ nhận rằng trong một số trường hợp đặc biệt, với một số người đặc biệt thì sự quan tâm của họ set my mind at ease. Bởi vì bản thân sự tồn tại của họ đã là một sự dịu dàng vô bờ.

Vì lần về trường rốt cuộc chẳng hỏi han dc nó câu nào, lại nhân ngồi xem lại ảnh clb nên hôm nay chat với nó. Chat cũng khá là dài, nhưng đại khái có 3 đoạn đáng chú ý như lày:

– Không biết lần tới về có dc gặp Tsuda-san, Oono-san với cái anh gì ko biết tên kia nữa ko.
– Cái anh ngồi cùng Oono-san và tao tên là Akahoshi. Nhưng mà tên dài ko cần nhớ cũng dc.
– Thế sao dc. Như thế là thất lễ lắm.
– Tại anh ta đã nói nhiều thứ thất lễ với Trang-san nên ko sao đâu (cười) (ý nó là cái đoạn ông kia cứ cố bới chuyện tình cảm của mình với cứ đòi date mình (đùa thôi) trong khi đã có bạn gái)

– Bây giờ nghĩ lại thì lần trước tao chẳng có thời gian nói chuyện với Tsuda-san.
– Tao nghĩ tất cả là do Akahoshi đấy (cười)
(lần này thì bao tội lỗi bị đổ lên hết lên đầu Akahoshi =)) )

– Cuối năm nay tao về nhưng chẳng biết có còn ai trong trường ko.
– Tao thì sẽ bận viết luận án nên chắc chắn là cuối năm cũng sẽ phải cắm đầu ở trường thôi, nên chắc chắn sẽ gặp dc.
– Liệu có thời gian đánh cờ với Tsuda-san ko nhỉ?
– Cùng cố gắng tạo ra khoảng thời gian đó nhé! (Mình muốn trực dịch để lưu lại hết ý của nó. Phải, nếu là thứ muốn có hoặc muốn làm, thì ko phải đợi, mà phải "cô gắng tạo ra" nó.)

Nghĩ đến năm sau nó tốt nghiệp và đi làm ở Nagoya, mình có bất chợt về trường thì cũng ko gặp dc nó nữa, lại thấy vừa buồn vừa chán về tương lai…
Nhưng mà tự nhiên lại nghĩ đến câu Ken-chan nói: "Cùng sống trên một hành tinh thì kiểu gì chẳng gặp dc nhau" =)) Thôi thì hãy tự cho là hành tinh này nhỏ đi!

Mà thôi ngủ, 2h rồi.
Đại khái là mình muốn gặp lại và nói chuyện nhiều hơn với Tsuda!
May God in Heaven bless you at every step you take on your way.

Bừng sáng

Đối với mình, mọi cử chỉ quan tâm dù rất nhỏ nhặt của mọi người, nhất là những người mình quan tâm (và là những người mình ko ghét hay cho là “phiền phức” =)) ) thì đều có thể khiến mình sung sướng âm ỉ suốt cả ngày.

Hồi còn học ở trường Gifu thì ngày nào cũng được Kondou-san (sau đó là Aoshima) quan tâm hỏi han. Những người khác trong lab cũng quan tâm đến mình, nhưng do khác phòng, ít gặp nhau nên cũng ít nói chuyện hơn. Thầy cũng rất quan tâm đến mình nhưng mà vì mình sợ thầy quá nên toàn trốn… Đang tự hứa với bản thân là lần này về thăm trường sẽ phải đến chào hỏi thầy hẳn hoi!

Nghĩ lại cái khoảng thời gian suốt ngày bám lấy Kondou-san, dù là làm thí nghiệm, chuẩn bị tài liệu thuyết trình, lên văn phòng trường hỏi han giấy tờ hay đi ăn vặt lúc rảnh rỗi cũng đều được Kondou-san dẫn đi, đó quả là một khoảng thời gian tuyệt vời! Mình thích (và cảm thấy an toàn) với những sự quan tâm vô điều kiện đó, ko phải lo nghĩ vớ vẩn xem có phải vì người ta để ý mình nên mới tốt với mình thế ko nọ kia, và mình cũng có thể toàn tâm toàn ý mà đáp lại tình cảm ấm áp đó bằng sự quan tâm vô điều kiện.

Sau khi Kondou-san lên Chiba làm việc, bản thân mình thì ngạc nhiên là mình có thể không-buồn đến thế, dù trước khi anh ấy đi thì mình đã rất depressed. Nhưng có vẻ như mọi người thì ko thấy thế, dù ko nói gì nhưng có vẻ như mọi người đều lo mình sẽ bị “trầm cảm” sau khi Kondou-san đi (hồi trước bám đến thế cơ mà), nên chả hiểu sao mức độ nói chuyện với mình tăng hẳn lên (hay tại hồi trước suốt ngày bám Kondou-san nên ko có thời gian nói chuyện với người khác?). Thậm chí Okuno-san nhìn thấy mình nói chuyện với Yamasaki-san còn bảo: Hình như đây là lần đầu tiên thấy 2 người này nói chuyện với nhau. Và đó là một cuộc nói chuyện dài và rất tự nhiên, giữa đêm. Như kiểu trước giờ mình vẫn quen nói chuyện với Yamasaki-san vậy.

Bây giờ thì, Kondou-san có vẻ rất bận nên mình nhắn tin thì một là ko nhận dc tin trả lời, hoặc là nhận dc nhưng phải vài ngày sau khi nhắn, nên mình cũng có hơi buồn chút. Nhưng vài tháng trước hẹn được mọi người trong lab (mình và 4 người lận) đi ăn đồ VN, thấy mọi người vẫn vậy, Kondou-san vẫn tưng tửng, lại thấy tươi vui trở lại. 😄 Kiểu trước giờ mình chưa từng có kiểu “quan hệ ngoài công việc” với người Nhật: ngoài giờ làm, giờ học là ko liên lạc nữa, hoặc nếu có gặp thì nói chuyện, ko thì thôi. Với lab côn trùng học là lần đầu tiên cái việc đi ăn với mọi người lại dễ dàng và thoải mái đến vậy. 😄 Cho nên mình yêu lab mình lắm.

Đợt này Yamasaki-san ko hiểu sao lại phụ trách liên lạc với học sinh tốt nghiệp về các hoạt động của lab nên mình cũng nhận được liên lạc. Lần này, liên quan đến vụ tiệc cuối năm của lab nên có trao đổi qua lại với anh ấy. Và vẫn như thế, câu chuyện được đưa đẩy một cách thoải mái. Và những cái tin nhắn đó khiến mình rất vui.

Nói về tin nhắn thì Yumi-chan, hồi trước làm tutor cùng ở ký túc xá trường Gifu, giờ đang học trên đại học Tokyo, cũng hay nhắn tin cho mình một cách rất vu vơ. Lại còn có trò:
– Trang-chan.
– Gì đấy?
– Không có gì, chỉ là muốn gọi thôi.
=)) kiểu này thì là lần đầu tiên nhận được từ người Nhật. Xong rồi rất hay đi ăn đi chơi với mình, dù ở xa nhưng lúc nào cũng chịu khó đến Shinjuku chơi với mình. Cả Mei-chan người Malaysia nữa, ở tít tận Chiba nhưng ko bao giờ phàn nàn về việc phải tới Tokyo chơi cả. 😄
Nhắn tin với Yumi rất vui, lần nào cũng cười lăn lộn vì bạn ấy rất dễ thương (cả mấy cái emo bạn ấy dùng nữa). Mei thì người lớn hơn, nhưng vì cũng là mọt sách giống mình nên nói chuyện rất dễ. Và luôn là người lo lắng cho người khác trong khi mình và Yumi còn mải cắm đầu vào chơi. >.<

Hôm qua thì tự dưng Kanada cùng công ty (phòng ký túc xá đối diện phòng mình) rủ qua nhà ăn mỳ bạn í nấu, hôm qua ăn uống cười nói cũng rất vui. Mình còn được cho một đống thứ từ sơn móng tay, son, chống gián, xịt phòng… thế là tối qua về ngồi sơn luôn. =))

Ngoài ra hay được cho đồ ăn thì là bác Uehara ở công ty. Cứ thỉnh thoảng hứng lên bác lại mua cho đồ ăn đồ uống, sướng dã man! @_@

Nói chung là hiện tại, ngoài Yumi và Mei ra thì mình ko có quan hệ ngoài công việc với những người còn lại, nhưng họ đều là những người mình rất kính trọng và yêu quý, nên chỉ cần một chút quan tâm nho nhỏ từ họ cũng khiến mình vui cả ngày. 😄

Adventure of a crazy wolf

Sau đợt tĩ tã leo lên Hokkaido thì mình đã tiêu hết 4 phát Seishun 18, và còn lại 1 phát duy nhất. Sau Obon thì toàn lễ hội là lễ hội, rồi lại đến thực tập của công ty, chẳng có lúc nào để dùng nốt nó cả. Thế là mình đã quyết định hi sinh buổi tập hôm thứ 7 vừa rồi (và vì thế cũng phải hi sinh buổi diễn hôm nay do ko đi tập đủ) để dùng nốt.

Ban đầu định đi Tochigi cơ, vì nghe bảo chỗ đó thiên nhiên cũng đẹp. Sau khi search, thứ đầu tiên mình tìm thấy là Killing Stone, một hòn đá nằm trong khu suối nước nóng Nasu, được bao quanh bởi khí lưu huỳnh bốc lên từ một cái hố bên cạnh. Truyền thuyết nói rằng hòn đá này là một phần cơ thể của con cáo chín đuôi sau khi bị giết. Chính vì điểm này mà mình đã định đến Nasu, nhưng vì muốn tới đó phải đi bus tầm một tiếng đồng hồ, mà xung quanh ngoài cái đó ra chỉ có onsen, nên não mình đã chuyển hướng sang việc tìm chỗ khác để đi. Thế là tự dưng thế nào lại nghĩ là hay ko đi thẳng lên phía Bắc nữa mà đi hơi chếch sang hướng Tây. Gunma thì sao nhỉ? Mình vốn chẳng bao giờ nghe người ta khen gì về Gunma cả, nhưng vì quê “bạn í” ở Gunma nên cũng muốn đi thử cho biết. Chỉ vậy thôi, chẳng phải vì nó nổi tiếng hay gì cả.

Thế là song song với việc hỏi bạn í xem Gunma có gì chơi không, mình cũng tự mày mò. Bạn í gợi í onsen (suối nước nóng) và mấy chỗ chơi kayak với nhảy bungee (nhảy lao xuống vực mà có buộc dây bảo hiểm í), thấy bảo ở Gunma thì mấy môn thể thao ngoài trời rất phát triển, bungee-jumping nghe nói còn là số 1 Nhật Bản cơ. Nhưng mà nghĩ chơi mấy cái đó mà đi 1 mình thì hơi buồn, nên mình lại tự tìm.

Từ khoá muôn thưở của mình khi tìm điểm đến trên Google là “tên điểm đến” + attractions. Và mình chỉ “nhìn mặt bắt hình dong”, trong số những bức ảnh về các địa điểm đăng trên các trang web du lịch, thấy chỗ nào hay hay thì lao đi thôi, chứ cũng ko quá mất công tìm hiểu. Và trong số đó, có một bức ảnh về một cây cầu treo màu đỏ nằm bắc ngang qua hai vách núi ở giữa rừng. Thế là thôi xong, một cái nhìn đầu tiên, mình đã chết em í! Và mình quyết tâm đi đến đó. Lúc đầu đọc comment trên mạng thấy có người viết là “If you don’t mind walking 7km, you should come visit it”. Nhưng khi tra trên bản đồ Google thì nó nằm khá gần ga, nên mình bỏ qua lời comment kia và bắt đầu tìm hiểu cách đi. Để đến được đây thì phải đi một chuyến tàu đặc biệt, ngoài quãng đường hơn 3 tiếng đi JR ra. Và trên chuyến tàu tư nhân đắt tiền đó, có một loại tàu đặc biệt. Tàu nội thất bằng gỗ và không có cửa kính để khách tham quan dễ dàng ngắm cảnh bên ngoài. Và đặc biệt hơn, một trong 2 loại tàu này khi vào đường hầm trong núi sẽ bật illumination trên nóc tàu. Lại thêm một phát trúng tim nữa! Và ngay hôm sau mình đến ga Shinjuku mua vé (chỗ ngồi giới hạn nên phải mua vé trước, tổng cộng việc sử dụng tuyến tàu tư nhân này và lên chuyến đặc biệt kia ngốn của mình 2350yen, còn đắt hơn cả 1 ngày đi JR be bét, nhưng mà nó đáng, nó đáng!!! >.<)

Một ngày thứ 7 nữa của mình lại bắt đầu từ 4h sáng (lúc đầu đặt 3h nhưng ko chịu nổi nhiệt vì hôm trước 12h mới ngủ). Theo đúng dự định, 9h15 đến điểm chuyển giao để lên chuyến tàu đặc biệt mang tên Torokko kia. Trên vé tàu viết là từ 9h sáng sẽ bắt đầu xếp hàng đặt chỗ, và ai đến sớm thì sẽ chiếm được chỗ tốt. Thế là mình hăm hở đi sang phía tàu Torokko và thấy lúc đó mọi người mới bắt đầu dỡ bạt, lau dọn và khởi động tàu. @_@ Hỏi ra thì hơn 10h mới bắt đầu nhận đặt chỗ. Thế là lang thang lang thang mãi ở đó 1 tiếng đồng hồ mới được lên tàu (vì xung quanh chỗ đấy heo hút chẳng có gì cả nên chỉ loanh quanh ở ga). Nhưng mà lên tàu rồi thì sướng rụng người. Đúng như trong ảnh, tàu rộng rãi, sạch đẹp với nội thất gỗ, và không có cửa kính. Đi qua điểm đặc biệt nào cũng đều được nhân viên giới thiệu lai lịch chỗ đó. Cảnh vật thì rõ mồn một trước mắt vì không qua lớp cửa kính nào cả. Thế là mình lôi em Mac Air ra, ngồi vừa chỉnh ảnh vừa nói chuyện với Shjn vừa ngắm cảnh. Đến lúc vào hầm, dãy đèn trên nóc toa được bật lên sáng rực rỡ như một dải ngân hà, và nhạc bắt đầu ngân lên. Chưa bao giờ mình được lên một chuyến tàu lãng mạn đến thế này (tiếc là chỉ đi có một mình). Được cái tàu không có kính nên các bạn lá cứ gọi là nồng nhiệt lao tới tấp vào trong, và bạn gió, đặc biệt là lúc vào hầm, thì đập bôm bốp vào mặt mình bằng cái thân thể lạnh giá của bạn í. =)) Ngoài việc đó ra thì bạn í đối xử với mình rất tốt.

Trong lúc ngồi tàu rảnh rỗi, mình đã nghiên cứu tờ rơi của Torokko, và phát hiện ra một ga nằm giữa lịch trình có một nhà hàng đặt ngay trong những toa tàu bỏ đi. Thế là qua đường hầm một phát là mình xuống tàu, và đợi chuyến tiếp theo để quay lại. Chuyến tiếp theo cách sau đó 1 tiếng, và mình liền lao xuống bờ suối bên cạnh đó chơi. Đường dẫn xuống bờ suối là những bậc cầu thang ngập cỏ rất đẹp. Nhưng trong lúc đang hăm hở vừa đi vừa chụp ảnh, mình đã thấy rằng cầu thang dừng lại giữa chừng khi còn cách bờ suối một quãng xa. Hết đường rồi, phải làm sao đây? Và đây là quyết định điên rồ đầu tiên của ngày hôm đó: băng qua bãi cỏ rậm rạp để ra bờ suối. Dường như cũng có ai đó thỉnh thoảng ra đây, có một lối mòn rất nhỏ đã được tạo ra vừa đủ để một người lách qua. Và khi ra đến bờ suối, mình đã leo lên mỏm đá cao nhất và nhìn thấy rằng điểm đẹp nhất, có thể nhìn được bao quát cả con suối là ở giữa dòng, và bị ngăn cách với chỗ mình đứng bởi một khối đá còn lớn hơn khối mình đang đứng. Và, được thôi, mình sẽ vượt qua nó! Nghĩ rồi mình liền tìm đường trèo qua mỏm đá phủ đầy cây cỏ. Khá là nguy hiểm, một lần mình bị mắc chân vào cỏ bên dưới, suýt ngã, một lần thì dẫm phải một hòn đá trơn trượt, nhưng cuối cùng sau bao nỗ lực, mình cũng ra được tới giữa dòng, một phần nhờ sự góp sức của đôi giày dã chiến đế dày (leo núi rất bám và không bị ướt khi đứng mấp mé nước). Chuồn chuồn ở đây nhiều lắm, hẳn là nước sạch rồi. Có bạn còn thản nhiên đậu lên tay mình, áo mình, máy ảnh của mình, kể cả mình di chuyển cũng không chịu rời, mãi đến khi mình đi nhanh mới chịu bay mất. Đang sung sướng chụp ảnh tới tấp thì chợt phát hiện ra chỉ còn 4' là tới giờ tàu tiếp theo. Thế là vội vàng leo trở lại sân ga, vừa trèo lên những tảng đá lớn vừa tự nhắc bản thân "Phải cẩn thận, mình không được chết ở đây!". Nghe thì buồn cười, nhưng mình có cảm giác lúc đó cần tự nhắc bản thân như thế để những bước chân thêm vững chắc.

Lên tới nơi thì đúng lúc tàu đến, thật may! Và mình đi ngược lại để tới ga Goudo, dừng lại 1 tiếng (trong lúc chờ chuyến sau) để thưởng thức những món ăn bình dân trong nhà hàng toa tàu đặc biệt ở đây. Nội thất bên trong là những chiếc ghế tàu bình thường được đặt thêm bàn ăn gỗ sáng bóng, và bên ngoài cửa sổ tàu là khung cảnh khu vườn xung quanh với momiji (dù còn xanh) và ajisai (dù đã hơi ngả màu) nhưng mình có thể tưởng tượng được nơi đây lộng lẫy đến thế nào khi chuyển mùa. Và bởi vì cái vùng khỉ ho cò gáy này ít người đến, nên mình có thể từ tốn nghỉ ngơi sau khi ăn xong. Nhưng điều đó diễn ra không được lâu, mình đã phát hiện ra con tàu này vẫn nằm nguyên trên đường ray cũ bỏ không, thế là tranh thủ vài phút cuối, mình lại vác máy lao ra ngoài chụp choẹt. Và cái cảm giác người bên ngoài nhìn vào trong toa, thấy cảnh mọi người đang ăn uống nghỉ ngơi tại một con tàu đứng yên, đó thật là một cảm giác khó tả.

Tạm biệt những điều tuyệt vời về những con tàu đặc biệt, mình lại đi ngược trở về một ga nữa, là ga Konaka. Từ đây mới là đoạn chính của chuyến đi hôm đó: tới cây cầu treo Kesakake. Lúc tới ga Konaka là 14h hơn. Mình cảm thấy có gì bất ổn vì cái cầu không thể ở gần ga thế được, và sau khi check lại lần nữa thì quả thật là phải đi bộ 7km mới tới nơi (và không có phương tiện công cộng nào hết). Lúc đó mình đã xuống tàu rồi, và chuyến tiếp theo là sau đó 1 tiếng rưỡi. Đợi 1 tiếng rưỡi để quay lại ga ban đầu (cũng có một vài địa điểm tham quan khá thú vị) hay chấp nhận leo bộ 7km (thấy ghi là mất tầm 2 tiếng đồng hồ) để tới cái cầu. Và mình đã chọn việc đi tiếp. Đây là quyết định điên rồ thứ 2.

Theo địa điểm trên bản đồ thì cứ men theo con đường xe ô tô chạy thì sẽ tới nơi. Mặc dù vậy mình vẫn không yên tâm, vì thỉnh thoảng lại xuất hiện những đường rẽ, nên vừa đi mình vừa mở google map ra check. Được tầm 2km thì mất sóng. Lúc đó thì đã vào khá sâu trong núi, quay về thì thật ngu ngốc, nhưng đi tiếp thì đáng lo, lo đi nhầm đường, lo không về kịp trước khi trời tối (ở đó gần như không có đèn đường). Nhưng tấm bảng chỉ đường "Còn 5km nữa tới thác lớn" đã giúp mình yên tâm hơn, và bước chân đi nhanh nhẹn hơn. Càng đi, đường càng nhỏ dần. Ban đầu là rộng rãi cho 2 xe ô tô to tránh nhau, rồi hẹp dần lại thành 2 ô tô con có thể tránh, rồi đến lúc chỉ có thể có một xe đi được, và thỉnh thoảng xuất hiện những đoạn phình rộng ra để cho xe tránh. Nhà dân, những thửa ruộng, những cái đèn đường, tất cả mọi dấu hiệu của con người, trừ những tấm biển cảnh báo và thanh chắn bên lề vực, đều biến mất. Mình đã suýt dẫm phải một con rắn bò giữa đường (chú cũng có vẻ panic trông thấy, vội bò ngay đi) khiến tim đập thình thịch, đi qua những đoạn cắm biển cảnh báo đá lở, những đoạn nước rỉ từ trong núi khiến đường trơn trượt, và những đoạn cây to bị gãy đổ ngang, chỉ cần một trận động đất nhỏ cũng đủ làm nó trượt xuống chắn đường. Sau khi gặp tấm biển "Còn 2km nữa tới thác lớn", đường bắt đầu dốc hơn. Ban đầu chỉ mất 15' để đi 1km (vừa đi vừa chụp ảnh), nhưng lúc đó mình đi mãi, đi mãi vẫn không thấy tấm biển cuối cùng đâu. Nửa tiếng trôi qua và mình thấy một tấm biển khác "Còn 1.3km". Lúc đó cái đầu gối bị chấn thương của mình bắt đầu lên tiếng, và cổ họng thì khát khô, mình phải đứng lại uống nước và nghỉ giải lao.

Rồi mình tới một đường hầm ngắn. Đây là lần đầu tiên mình vào đường hầm núi mà không phải là ngồi trong xe hay tàu, nên cũng là lần đầu tiên thấy được sự gồ ghề của lớp đá được cắt phía trên, sự ẩm ướt của trần hầm, và sự thống trị của bóng tối. Một mình ta với đường hầm, tội gì không lao đi chụp? Thế là lại đứng ra giữa đường để chụp. Đúng lúc đó thì có xe ô tô đi vào, mình vội đứng tránh về một bên. Ban đầu xe không bật đèn, nhưng có vẻ người trong xe phát hiện ra sự tồn tại của mình, nên họ liền bật đèn pha lên cho đến khi ra khỏi hầm. Không biết lúc thấy mình đứng nép bên tường hầm, họ nghĩ gì nhỉ? Sau khi họ đi rồi, mình lại ra giữa hầm chụp thêm vài tấm rồi đi tiếp.

Và rồi 2 tiếng dài đằng đẵng cũng đã kết thúc bằng tấm biển giới thiệu về thác lớn, cũng là nơi có cây cầu đỏ Kesakake. Điều đầu tiên đón chào mình là một con suối nhỏ êm đềm chảy qua một cây cầu gỗ phủ dưới bóng cây momiji xanh mướt. Một lần nữa mình lại nghĩ: mùa thu mà đến đây thì chết luôn vì đẹp! Và từ đây là chặng đường tuy chỉ có 180m, nhưng là 180m leo núi thật sự. Những bậc thang được kè từ đá và rễ cây, có những chỗ phải bám tay vào thân cây để đu lên hoặc tì vào mỏm đá để leo xuống. Những lúc như vậy, mình lại tự nhủ "Phải cẩn thận, không được chết ở đây!" =)) Con đường núi đột nhiên kết thúc ở một ngõ cụt, và ở góc khuất phía bên trái là một thứ gì đó hõm vào. Phải, là đường hầm dẫn tới cầu Kesakake! Lúc đó, dù chưa nhìn thấy cây cầu, còn chưa thấy được cả hình dạng cái đường hầm, thì tim mình cũng đã đập rộn ràng. Rốt cuộc thì cũng tới rồi! Và chỉ sau một vài bước, đường hầm hiện ra, và phía bên kia là 2 cột trụ của cầu, đỏ rực trên background xanh mướt của quả núi phía sau. Lúc đó mình suýt khóc. Cảm giác như tất cả những lo lắng, sợ hãi, tất cả những mệt nhọc, vất vả đều tan biến, chỉ còn lại hạnh phúc sau một chặng đường dài đã được đền đáp. Và khi tiến đến gần, 2 dây tay cầm màu đỏ chạy hun hút xuống phía dưới, bắc sang quả núi bên kia. Một cảnh tượng rợn người. Rợn một phần vì sợ, phần vì choáng ngợp, phần vì bị kích thích. Chẳng có ai ở đây cả, chỉ có một cây cầu đơn độc đỏ như son giữa rừng núi xanh ngắt. Chẳng có ai ở đây cả, chỉ một mình tôi với thế giới.

Bên cạnh cây cầu là dòng thác lớn, thứ được nhắc đến cả chặng đường đi, thứ đã dẫn lối cho mình tới đây. Trong lúc đứng ngắm nó, mình đột nhiên muốn hát, và ca khúc được cất lên là Mononoke Hime. 2 tiếng đồng hồ leo bộ ròng rã chỉ để xem một cái thác với một cây cầu ư? Sẽ lại có ai đó nói mình phí sức và phí thời gian chăng? Nhưng với mình, đó là quãng thời gian vô giá, với những trải nghiệm về thiên nhiên tách biệt khỏi con người, về sự thử sức bản thân, về ý chí đối với mục tiêu, và sự rèn luyện cả về thể xác lẫn tinh thần.

Quãng đường đi xuống tuy chỉ mất 1 tiếng rưỡi, nhưng đây lại là một cuộc thử thách nữa. Cái đầu gối chấn thương của mình không thể chịu được sức dồn khi đi xuống dốc, nên mình phải chia bớt sức sang chân phải, nhưng như vậy cũng không tránh khỏi việc khiến nó bị nhức. Và mình đã thật sự thấm mệt. Sau khi xuống được tầm nửa đường, cơn buồn ngủ ập đến cùng với màn đêm đang hạ dần. Vừa đi ngật ngưỡng, mình vừa ngủ gà gật, cho tới khi đường mở rộng dần ra, cây thưa bớt và cơn mưa ập đến mà không có chỗ trú. Lúc này thì phải tỉnh thôi! Mình vội nhét máy ảnh vào túi và khoác áo khoác lên đầu, trong lúc cố gắng đi thật sát vào hàng cây ven đường. May mà cái áo cũng dày, và túi của mình cũng có một lớp vải nilon nên cả máy ảnh, laptop và mình đều an toàn. Rồi khi còn khoảng 2km, mưa ngớt, mây đen tản dần, và trăng hiện ra trên nền trời xanh sẫm bên lớp núi đen ngòm. Đẹp như trong mơ. Đây là một trong những thứ thuộc phạm trù "chỉ để ngắm chứ không phải để chụp" của mình. Mình vừa đi vừa ngắm trăng như thế cho đến khi thấy ánh sáng từ con đường lớn và từ máy bán hàng tự động phía ga. Sung sướng chạy vào sân ga thì phát hiện ra ngoài một phòng chờ nhỏ đầy bụi và mạng nhện đang được thắp đèn thì xung quanh là một màu đen của ruộng đồng và núi non. Không có gì ở đây ngoài côn trùng.

Phải rất lâu rồi mình mới có cảm giác sung sướng đến thế khi được ngồi xuống. Nhưng không được bao lâu thì đám côn trùng bắt đầu làm mình không chịu được. Chúng nó không đốt không cắn như lao đập vào mình tới tấp, có con lợn còn chui cả vào quần áo và vào mũi mình. Thế là không còn cách nào khác, mình đành lao ra ngoài. Mặc dù đã nhìn thấy cảnh này từ trước, nhưng khi lao ra cái bóng tối tuyệt đối ấy, mình không khỏi bị ngợp một lúc. Một nỗi sợ không tên đang dâng lên. Mình quyết định đi khỏi cái sân ga lạnh lẽo này để ra phía đường, với hi vọng ít ra cũng thấy được ánh đèn đường ấm áp và không bị bọn côn trùng quấy rầy. Vừa quay lưng đi được vài bước thì một toa tàu đến (vâng, cái tàu nó chỉ có một toa í mà). Mình liền quay ngược lại, nhưng nghĩ là vì chưa đến giờ nên chỉ đứng đằng sau nó chụp ảnh. Đang chụp thì nó chạy m* mất. Lúc đấy trong đầu là kiểu "Ơ, 0#)'$!0")#$~#$". Thế là sợ quá, chấp nhận đứng ngoài sân ga tối om để chờ chuyến tiếp theo. 18:58, không thấy tàu đâu, nó đến chậm hay không đến? Nếu lúc trước là chuyến tàu mình phải lên, và mình đã bỏ lỡ nó, thì tức là mình sẽ phải đợi thêm hơn một tiếng nữa. Nhưng rồi 1 phút sau, 1 phút tưởng chừng như dài vô tận ấy, chuyến tàu mình cần đã đến. Hoá ra chuyến lúc trước là chuyến đi lên, còn đây mới là chuyến đi về. Vì chạy chung một ray nên thật là confusing!

Lúc lên chuyến tàu này cũng là lúc cuộc hành trình điên rồ của mình kết thúc. Mình đã trở về an toàn!
Nghĩ vậy thì đến khi chuyển sang tuyến Utsunomiya thuộc JR, lại có người nhảy tàu! #($'#")(&#! Thế là ts tàu dừng cho mấy lần liền, đứng im cả nửa tiếng đồng hồ, và rốt cuộc mình về nhà muộn hơn so với kế hoạch 1 tiếng rưỡi.

Chuyến đi bắt đầu lúc 5h30 sáng và kết thúc lúc 1h sáng ngày hôm sau.

(đi có một ngày và viết dài hơn cả đợt đi Hakodate 5 ngày! =)) )